Chương 583

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 583

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 209.3 Đùa giỡn
Editor : Long Đế Novel
Chu Dần Khôn cầm tới lật từng trang từng trang xem, tên tuổi, chức vụ và ảnh chụp được viết rõ ràng trên đó.
Lật sang trang cuối cùng, hắn nhìn thấy ảnh chụp của Chisov, người chịu trách nhiệm cho chiến dịch của Nga lần này.
Hắn đi tới trước mặt Chisov, quỳ một đầu gối ngồi xổm xuống, A Diệu nắm chặt tóc của Chisov, xách người quỳ xuống dưới đất.
Da đầu Chisov bị kéo tới đau nhức, hắn hoa mắt chóng mặt mở mắt ra, tɾong lúc hoảng hốt nhìn thấy hai khẩu súng quen thuộc phía sau Chu Dần Khôn.
Karl dùng khẩu M82A1, còn Ole dùng khẩu TAC 50.
Khẩu đầu bọn họ dùng tɾong cuộc tập kích trên đường cao tốc Kanchanaburi, khẩu sau còn lại là họ dùng để đánh úp Chu Dần Khôn tɾong rừng núi Bilauktaung.
Mà tối nay, bọn họ lại bị hai khẩu súng này đuổi the0 chạy trối chết bốn phía, mỗi người đều bị bắn cho tàn phế.
Mũi và miệng của Chisov đầy máu, hắn nhìn thẳng vào mắt Chu Dần Khôn, khó khăn hỏi bằng tiếng Anh “Ngươi… Muốn thế nào?”
Chu Dần Khôn cười, “Làm quen, kết bạn với nhaụ”
“Nếu ngươi… Giết bọn ta, sẽ, sẽ gây ra các vấn đề ngoại giao.”
“Ồ, vậy sao.” Chu Dần Khôn lấy trang tư liệu của Chisov, “Chisov Alekxei Sumaroko, năm nay 42 tuổi, phụcvụ tại Tổng cục An ninh Liên bang Nga được 18 năm.”
“Tất cả bọn ta đều là nhân viên chính thức của Tổng cục An ninh Liên bang Nga, nếu bọn ta chếtnannan”
Lời còn chưa dứt, đã nghe Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm tư liệu, nói ra từng chữ “Đã kết hôn?”
Sống lưng Chisov cứng đờ, cổ họng bất giác nuốt ực.
Chu Dần Khôn tò mò quan sát hắn “Tuổi này của ông, có phải là đã có con luôn rồi đúng không?”
Vừa nói ra lời này, biểu cảm của bốn người còn lại cũng the0 đó thay đổi chóng mặt, tɾong miệng không ngừng dùng tiếng Nga nói cái gì đó, ngữ khí nghe có vẻ dồn dập.
Chu Dần Khôn bật cười, đứng lên trả lại tư liệu cho Abụ
“Đừng khích động. Các người tàn tật hết như thế này rồi, có lăn lộn đi nữa dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Sao không để cho người của tôi đến viếng thăm nhà các vị chứ, yên tâm, bọn họ đều rấtlịch thiệp, cục diện sẽ không đẫm máu quá đâụ”
“Không, không ”
Những người dưới đất chỉ nghe xong cũng gục ngã cực kỳ, nhưng Chu Dần Khôn căn bản không có ý định tiếp tục nghe lời cầu xin của họ, xoay người muốn rời đi.
“Xin cậu ” Chisov cuống quít mở miệng, “Chúng tôi chỉ là h0àn thành nhiệm vụ cấp trên giao cho mà thôi Chúng tôi vô tội, gia đình tôi càng vô tội hơn Chỉ cần cậu không trả thù bọn họ, tôi sẽ đáp ứng bất kỳ điều kiện nào. Thực đấy, tôi hứa mà ”
Chu Dần Khôn quay đầu lại, dường như cảm thấy rấthứng thú.
Chisov quỳ xuống đất nhìn hắn.
“Nếu vậy…” Hắn đi rồi trở lại, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt của Chisov “Ông nuốt súng, tôi sẽ thả mọi người ra.”
“Cái, cái gì?”
“Một mình ông chết, đổi lại tất cả những người khác sống, bao gồm cả gia đình ông và người nhà họ.”
A Diệu buông Chisov ra, lấy khẩu súng lục ra nhét vào tay hắn.
Tay cầm súng của Chisov run rẩy, hắn nhìn chằm chằm Chu Dần Khôn, “Làm sao tôi có thể tin tưởng cậu nói được làm được.”
Chu Dần Khôn mỉm cười “Ông có lựa chọn sao?”
Trong lòng Chisov run lên, kỳ thật không có lựa chọn.
Hắn cúi đầu nhìn khẩu súng tɾong tay, lại ngước mắt nhìn quân vũ trang phía sau Chu Dần Khôn.
Cho dù hiện tại tay ͼhân họ lành lặn và có đủ vũ khí, chỉ sợ cũng không thắng được đám người liều mạng này.
Là chính họ đã đánh giá thấp Chu Dần Khôn, đánh giá thấp ‘con ác lang giảo hoạt thâm độc’ tɾong miệng Ivan.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía những đồng nghiệp tɾong vũng máụ
Cho dù như thế nào, có thể cứu được một cái mạng không lành lặn, cứu được mạng sống của người nhà đã là kết quả tốt nhất rồi.
Chisov run rẩy, dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người, mở miệng của mình và đặt khẩu súng vào.
Trong tiếng nức nở đau đớn của đồng nghiệp, hắn nhắm mắt lại và bóp cò.
Một tiếng súng ‘đoàng’ vang lên, viên đạn xuyên qua đầu, Chisov ngửa mặt ngã xuống.
Mùi máu tươi tɾong nháy mắt nồng nặc.
Chu Dần Khôn hơi nhăn mày, có vẻ khó hiểụ
Hắn đứng dậy nhìn về phía bốn người còn lại, hỏi bằng tiếng Anh “Người Nga mấy người ai cũng ngây thơ đến vậy sao?”
Những người đó đang đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, nghe thấy lời này thì giật mình tɾong giây lát, Chu Dần Khôn cười tủm tỉm nói “Nói gì cũng tin.”
Karl phụt cười nhạo ra tiếng, đi tới bên cạnh, kéo một tấm vải thật lớn xuống, mấy người dưới đất nhìn qua, mở to hai mắt không thể tin được.
Lúc này đïện thoại A Diệu vang lên, hắn bắt máy nghe xong, đi đến bên cạnh Chu Dần Khôn, “Anh Khôn, phía Chatchai đã đuổi kịp họ. Quả nhiên cả nhà Pan Lion định bỏ trốn.”
“Ồ, vậy phải đi tiễn người ta rồi.” Ngữ khí Chu Dần Khôn không mặn không nhạt, xoay người đi ra ngoài.
Tiếng cánh quạt bên ngoài lại vang lên, át đi tiếng máy móc khởi động chậm chạp tɾong nhà máy bỏ hoang.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận