Chương 587

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 587

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Diệu Diệu nhìn gương mặt tuấn tú, nghĩ tới cảnh tượng tɾong phòng để đồ hôm qua, tɾong lòng có chút áy náy với anh ta, không nhịn được càng thêm nhiệt tình.
Cuối cùng Hứa Tắc Ngôn ngồi dựa vào piano, hai ͼhân mở rộng ra, Lâm Diệu Diệu quỳ gối giữa hai ͼhân anh ta.
Cô cởi quần lót của anh ta, dưới ánh mắt chờ mong của anh ta lấy ra du͙c vọng của anh ta.
Cô móc côn thịt cứng rắn của anh ta ra, nắm ở tɾong tay, cơ thể anh ta liên tục run rẩy.
Côn thịt hồng nhạt, quy đầu đỏ tươi, gân xanh lam nhạt lồi ra, từng cái vờn quanh thân gậy.
Lâm Diệu Diệu nâng mắt nhìn anh ta, thấy hiếm khi Hứa Tắc Ngôn không được tự nhiên, tai đỏ bừng.
“Lâm Diệu Diệụ” Anh ta thở gấp bên tai cô, giọng nói khàn khàn.
“Lúc trước từng nói sẽ giữ khoảng cách với người khác phái, cho dù là ở nước ngoài hay ở tɾong nước, anh đều làm được rồi.”
Cô cắn môi nắm chặt du͙c vọng của anh ta, tuốt từ trên xuống dưới đến quy đầu “Vậy anh luôn tự mình giải quyết ư?”
“Ưm…” Hứa Tắc Ngôn sướng đến mức linh hồn như sắp xuấtkhiếu, dùng lực thở hổn hển một hơi, hôn lấy vành tai của cô.
“Ừm, nhìn ảnh chụp của em tuốt, có một lần còn bắn lên màn hình.”
Trong đầu Lâm Diệu Diệu bắt đầu hiện lên hình ảnh đó, cảm thấy gương mặt mình bắt đầu đỏ hơn tim đập nhanh hơn.
“Còn gì nữa?”
Ngón tay của cô nhẹ nhàng lướt qua kênh rạch, trêu đùa một vòng lại xoa nắn mắt ngựa.
Lòng ngón tay của cô nhanh chóng ẩm ướt, tiền dịch tɾong suốt tuôn giữa ngón tay, là anh ta chảy nước.
Anh ta thoải mái nhe0 mắt lại “Váy em để lại tɾong biệt thự, anh mang the0 một bộ đến Mĩ, có đôi khi lấy ra bọc lấy côn thịt tuốt.”
“Anh…” Cô hơi kinh ngạc, nhưng lập tức nghĩ tới gì đó “Bắn tinh lên trên sao?”
“Ừm… Có cảm giác như bắn lên người em, muốn dùng tinh dich bôi đầy cơ thể em.”
Anh nói như vậy khiến hơi thở của Lâm Diệu Diệu dồn dập hơn, cô cúi đầu, đột nhiên ngậm chặt côn thịt của anh ta.
Hứa Tắc Ngôn bị cô dùng lực hút lấy, toàn thân run rẩy, cắn răng mới không bắn ra.
Anh ta khẽ thở dốc, trên gương mặt nhiễm một tầng dục sắc, gương mặt đều sinh động hơn.
Lâm Diệu Diệu nắm lấy côn thịt của anh ta, khi đầu lưỡi mềm mại chạm vào mắt ngựa, tạm dừng một lát lại liếm láp qua lại, ôm lấy khe hở nhẹ nhàng cọ xát.
“Diệu Diệu… A…” Anh ta ngẩng đầu lên, lưng dựa vào piano, hai ͼhân càng mở rộng ra, một tay ấn sau gáy cô “Ngậm sâu thêm chút nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận