Chương 588

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 588

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 211.1 Bóc lột
Editor : Long Đế Novel
Hạ Hạ ngủ một giấc thật dài.
Cô không nhớ mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi tỉnh dậy đã nghe thấy tiếng gà gáy, mới phát hiện đã là ngày hôm saụ
Giấc ngủ này cả người giãn ra, cảm giác mệt mỏi biến mất sach sẽ.
Vừa mới vén chăn lên ngồi dậy, đã nghe thấy tiếng gõ cửa, cô the0 bản năng nhìn qua “Ai?”
“Tôi đây.”
Bên ngoài truyền đến giọng nói của cô gái, “Người hôm qua đưa quần áo tới cho cậu này.”
“À vâng, tôi đến ngay đây.” Đi tới cạnh cửa, Hạ Hạ nhìn thấy khăn mặt vắt trên sô pha, hơi giật mình, sau đó mới mở cửa ra.
Cô gái ngoài cửa trạc tuổi Hạ Hạ, cô ấy có làn da ngăm đen, dáng người rấtgầy, cũng mặc quần dài tay dài bằng vải thô.
Cô ấy chính là người đã mang quần áo sach sẽ đến cho cô.
Cô gái nhìn thấy Hạ Hạ, không khỏi sửng sốt.
Rõ ràng cô vừa tỉnh ngủ, còn chưa kịp rửa mặt.
Tóc dài xõa ra, làn da trắng nõn mịn màng, khuôn mặt rấtnhỏ, lông mi cong vút, đôi mắt ngậm nước tɾong vắt.
Cô đang mặc trên người bộ quần áo vải thô giống như mình, nhưng dưới làn da trắng nõn nổi bật, màu sắc của bộ quần áo cũ này cũng trở nên tươi sáng hơn.
Thấy cô ấy sững sờ, Hạ Hạ cười “Hôm qua quên hỏi tên cậu nữa. Chào cậu, tên tôi là Hạ Hạ.”
Lúc này cô gái mới lấy lại tinh thần “Xin, xin chào cậụ Tôi tên là Sora. Là chú Hàn bảo tôi đến giúp cậu, cậu có nhu cầu gì đều có thể nói với tôi.”
Chú Hàn tɾong miệng cô ấy, có lẽ Hạ Hạ biết người đó là ai.
Có thể là người hôm qua đến đón cô khi cô xuống trực thăng, cô cũng đã từng gặp ông ấy trước đó ở trên máy bay từ Anh trở về, ông ấy không có tay phải, nhưng con người ông ấy lại rấtnhiệt tình.
“Cảm ơn, hình như tôi không có gìnannan” Hạ Hạ nói được giữa chừng, cúi đầu nhìn quần áo của mình, lại ngẩng đầu lên “Xin hỏi ở đây có chợ không?”
“Có.” Sora nói, “Nó nằm ở bên ngoài ngôi làng, chúng ta phải đi bộ một lúc mới tới. Nhưng tɾong chợ có bán bánh ngô rấtngon ”
Khi cô ấy nhắc đến bánh ngô, hai mắt đều sáng lên, Hạ Hạ cảm thấy có chút đáng yêu, cũng cười the0 “Vậy cậu vào chờ tôi một chút nha Sora, tôi rửa mặt xong rồi đi.”
“Được.”
Đang rửa mặt, Hạ Hạ bỗng nhiên ý thức được một vấn đề.
Cô lấy khăn lau mặt, có chút khó xử đi ra đi ra “À nè… Cậu có thể đợi tôi một lát nữa được không, tôi phải đi tìm, tìm chú Hàn để vay một ít tiền.”
“Tiền?” Sora đứng dậy, nhanh nhẹn trả lời “Ở đây chúng tôi không dùng tiền.”
“Không dùng tiền thì dùng cái gì?”
Sora kéo tay Hạ Hạ đi ra ngoài, “Lát nữa cậu sẽ biết thôi.”
Suốt quãng đường từ căn phòng đi ra ngoài, Hạ Hạ nghiêm túc quan sát nơi này.
Đây là một ngôi làng rấtlớn, tất cả đều là nhà gỗ, hầu hết các ngôi nhà đều rấttồi tàn.
Trong mỗi căn nhà cũ nát đều có ba thế hệ sống chung, ít thì năm sáu người, nhiều thì mười một mười hai người.
Họ chặt củi để múc nước, nhóm lửa để nấu ăn.
Không có nhà ßếp và phòng tắm chuyên dụng͟͟, không có máy sấy tóc và lò vi sóng, thậm chí có vài hộ không có đèn đïện.
Trong sân, những đứa trẻ dưới năm tuổi ngay cả quần áo còn không mặc, trần ͙truồng chạy xung quanh.
Không giống như những ngôi làng thông thường mà cô biết, nơi đây có nhiều vũ trang vác súng tuần tra từ sáng đến tối.
Có lẽ là thấy riết rồi cũng quen, những đứa trẻ đó nhìn thấy súng cũng không sợ hãi, ngược lại còn dám đuổi the0 vũ trang tuần tra tɾong và ngoài thôn.
“Nơi này của chúng tôi gọi là làng Gogon, là ngôi làng lớn nhất tɾong toàn bộ bang Wa. Cậu xem ở đằng kia kìa, máy bay và xe hơi đậu ở đó là của ông chủ lớn đấy.”
Cửa thôn có trạm kiểm soát nghiêm ngặt, khi hai người đi ngang qua, quân vũ trang cầm súng đang lục soát những người tiến vào làng, nam nữ g͙ià trẻ không ai có ngoại lệ.
Sau khi Hạ Hạ nhìn thấy thì vội vàng hỏi Sora “Lúc chúng ta trở về cũng phải lục soát người luôn sao?”
“Không cần, tôi vốn dĩ là người ở chỗ này. Nhưng cậu là khách được đích thân chú Hàn dặn dò, bọn họ sẽ không lục soát cậu đâụ”
Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm.
Ra khỏi làng, Sora dẫn cô đi lên sườn núi bên trái, “Nơi này của chúng tôi thuộc về vùng núi cao, buổi tối sẽ có chút lạnh, hay là tôi trở về tìm một cái chăn cho cậu nha.”
“À không cần, không cần đâu…” Hạ Hạ đi the0 cô ấy trên con đường nhỏ, “Tối hôm qua tôi ngủ rấtngon, tuyệt đối không hề lạnh chút nào.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận