Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhưng nó khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn,” tôi thành thật đáp, dùng tay còn lại vuốt ve gò má cô ấy. “Anh không thể chịu được khi nghe nó nói về em như thế.”

An im lặng. Cô ấy cúi đầu, để dòng nước xối lên mái tóc mình. Tôi vòng tay qua eo, kéo cô ấy sát vào lòng. Chúng tôi đứng dưới vòi sen, ôm nhau trong im lặng, chỉ có tiếng nước chảy rào rào. Tôi cảm nhận được sự dựa dẫm tuyệt đối của cô ấy. Bức tường phòng ngự gai góc mà cô ấy luôn dựng lên dường như đã hoàn toàn sụp đổ trước mặt tôi.

“Em gội đầu cho anh nhé,” một lúc sau, cô ấy nói, ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đã trong veo trở lại.

“Được thôi,” tôi mỉm cười.

Cô ấy lấy dầu gội, tạo bọt trong lòng bàn tay rồi luồn những ngón tay của mình vào tóc tôi. Cảm giác được cô ấy chăm sóc thật lạ lẫm và ngọt ngào. Những ngón tay thon dài của cô ấy massage da đầu tôi một cách dịu dàng, khiến mọi căng thẳng trong tôi tan biến hết. Tôi nhắm mắt lại tận hưởng.

Trong lúc đó, bàn tay tôi cũng không hề yên phận. Tôi men theo đường eo thon của cô ấy, trượt dần lên phía trên, rồi dừng lại ở hai bầu vú căng tròn. Tôi nhẹ nhàng xoa nắn chúng, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi trong lòng bàn tay. Hai núm vú của An lại nhanh chóng cứng lên dưới sự vuốt ve của tôi. Cô ấy khẽ rên lên một tiếng, động tác trên đầu tôi cũng chậm lại.

“Đừng… mới xong mà…” cô ấy thì thầm, giọng có chút run rẩy.

“Anh chỉ giúp em tắm sạch sẽ hơn thôi,” tôi ghé vào tai cô ấy, cắn nhẹ lên vành tai ửng đỏ.

Tôi xoay người cô ấy lại, đối mặt với mình. Dưới làn nước ấm, cơ thể cô ấy trông càng thêm mê người. Tôi cúi xuống, hôn lên đôi môi sưng mọng của cô ấy, đồng thời dùng bọt xà phòng chà xát khắp cơ thể cô ấy. Bàn tay tôi lướt qua cặp mông tròn lẳn, rồi trượt xuống khe mông, chạm vào cái lồn vẫn còn hơi sưng sau cuộc mây mưa kịch liệt. An thở dốc, hai chân hơi khép lại, nhưng không hề có ý phản đối.

Sau khi giúp nhau tắm rửa sạch sẽ, chúng tôi tắt nước, lấy khăn lông lớn quấn quanh người. Tôi lau khô tóc cho cô ấy trước, rồi mới đến lượt mình. Cảm giác thật bình yên, cứ như chúng tôi đã là một cặp vợ chồng son vậy.

Ra đến phòng khách, đập vào mắt chúng tôi là “bãi chiến trường” trên sofa. Một mảng lớn ướt đẫm vết tích của cuộc yêu. An nhìn thấy, mặt đỏ bừng lên.

“Chết tiệt,” cô ấy lẩm bẩm. “Làm sao bây giờ?”

“Để đó anh lo,” tôi nói, đi vào phòng ngủ lấy một cái chăn mỏng ra phủ lên. “Cứ để nó tự khô thôi. Dù sao cũng là sofa của chúng ta mà.”

An bật cười trước câu nói của tôi. Cô ấy đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy ra hai lon nước ngọt. Chúng tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào thành sofa đã được che lại, vừa uống nước vừa im lặng nhìn ra ngoài ban công. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm cả một khoảng trời thành màu cam đỏ rực rỡ.

“Long này,” An đột nhiên phá vỡ sự im lặng.

“Anh nghe.”

“Về chuyện thằng Bách…” cô ấy ngập ngừng. “Anh phải cẩn thận. Nó không phải là loại người tốt đẹp gì. Gia đình nó cũng có thế lực, nó sẽ không để yên cho anh đâu.”

“Anh biết,” tôi đáp, giọng trầm xuống. “Nhưng anh không hối hận. Nếu có lần nữa, anh vẫn sẽ làm vậy.”

Tôi quay sang nhìn cô ấy, ánh mắt kiên định. “An này, anh có thể hỏi em một câu không?”

“Hỏi đi.”

“Tại sao… tại sao lúc trước em lại quen một thằng khốn như nó?”

Đây là câu hỏi tôi đã luôn thắc mắc. Một cô gái cá tính, mạnh mẽ và thông minh như An, tại sao lại vướng vào một kẻ như Hoàng Bách?

An im lặng một lúc lâu. Cô ấy đưa lon nước lên môi, uống một ngụm nhỏ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài ban công. Tôi nghĩ cô ấy sẽ không trả lời, nhưng rồi cô ấy cất tiếng, giọng nói có chút xa vắng.

“Lúc đó… em mới chân ướt chân ráo lên thành phố này. Mọi thứ đều lạ lẫm. Em cố tỏ ra mạnh mẽ, gai góc để không ai bắt nạt mình. Hoàng Bách xuất hiện, anh ta là hội trưởng hội sinh viên, nổi tiếng, đẹp trai, con nhà giàu. Anh ta theo đuổi em. Lúc đó em đã nghĩ… có một người như vậy ở bên cạnh, có lẽ sẽ không ai dám động đến mình nữa. Em đã nghĩ anh ta có thể bảo vệ em.”

Cô ấy cười một nụ cười chua chát. “Đúng là ngây thơ phải không? Em cứ nghĩ mình khôn ngoan, nhưng hóa ra lại là đứa ngu ngốc nhất. Anh ta không bảo vệ em, anh ta chỉ muốn sở hữu em, xem em như một món đồ trang sức để khoe mẽ. Khi em không còn nghe lời nữa, anh ta sẵn sàng vứt bỏ, thậm chí còn sỉ nhục em trước mặt người khác.”

Lần đầu tiên, tôi thấy một vẻ mệt mỏi và tổn thương sâu sắc trong đôi mắt cô ấy. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Thì ra, đằng sau vẻ ngoài bất cần đời ấy là một quá khứ đầy những vết xước. Cô ấy cũng chỉ là một cô gái bình thường, cũng từng khao khát được bảo vệ, nhưng lại đặt niềm tin sai chỗ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận