Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồ Anh Tài rũ mắt, dường như đã nhìn ra suy nghĩ trong đầu cô, còn có nỗi sợ hãi trong đáy mắt cô.

“Cô có muốn biết cậu ta là loại yêu gì không?”

Hạnh Mính có thể cảm giác được, hàm răng của cơ đang lập cập va vào nhau, không chỉ bởi vì sợ hãi, mà còn vì nơi này quá lạnh.

“Loại gì?”

“Cậu ta là tập kết của năm nguyên tố kim mộc thủy hỏa thổ, bị tà niệm mạnh mẽ sản sinh ra đời này, cũng là loại yêu ma không nên tồn tại nhất.” Hồ Anh Tài nhìn cô, đáy mắt toàn là vẻ lạnh nhạt, hoàn toàn không che giấu vẻ chán ghét với thân phận đạo sĩ chính nghĩa của cô.

“Một đám đạo sĩ tự cho rằng mình là mình siêu phàm, tu luyện rồi động tà niệm, cho rằng bản thân có thể nắm giữ ngũ hành là có thể thành tiên, không nghĩ tới lại bị tà niệm cắn nuốt, không chỉ tẩu hỏa nhập ma, mà còn tự tay tạo ra một con quái vật như vậy.”

“Bọn họ sợ hãi, cho nên mỗi năm cứ đến lúc này, những lão đạo sĩ bất tử đó đều sẽ tập hợp lại với nhau, dùng tu vi của bản thân để phong ấn yêu hồn năm đó lưu lại.”

Hồ Anh Tài nhìn về phía Nguyên Tuấn Sách đang nổi điên mãnh liệt giãy giụa khiến xích sắt phát ra tiếng leng keng kịch liệt, trần nhà đã nứt toác, một vài mảnh vỡ rơi xuống mặt đất, anh vẫn cứ như không biết đau đớn, đối kháng với xích sắt đang trói mình.

“Một nửa yêu hồn nằm trong thân thể anh, còn nửa cái còn lại, hẳn là ở trên núi Tu Duyên của các người đi. Yêu hồn có liên kết đặc biệt với nhau, nhìn phản ứng lúc này của cậu ta, bên kia cũng có lẽ đã cảm nhận được, cậu ta giãy dụa kịch liệt như vậy, hẳn là đang tăng sức mạnh phong ấn.”

“Nếu cậu ta còn không ngừng giãy giụa, khóa hồn liên cũng sẽ mất tác dụng, phạm vi trăm dặm xung quanh đây đều sẽ bị sức mạnh của cậu ta san thành bình địa. Mọi thứ đều có sinh mệnh, hoa, cỏ, cây, hay chính cô, đều có chung một kết cục.”

Hạnh Mính run rẩy, ý nghĩ muốn chạy trốn càng hiện rõ trong đầu, Hồ Anh Tài nhíu mày nhướng mi, nghiêng đầu nói: “Sao thế? Mục đích cô tới đây chuyến này không phải vì cứu cậu ta sao? Tôi đã giải thích đến cái mức này, cô gái nhỏ, đừng làm cho tôi thất vọng.”

Núi Tu Duyên cao ngút tầng mây, ngày thường đứng trên đỉnh núi có thể ngắm được cảnh tượng tinh không vạn lí (1). Hiện giờ, đỉnh núi lại bị vây quanh bởi những đám mây màu xám nặng nề, nhiệt độ không khí còn thấp hơn dưới chân núi, đỉnh núi cuốn lên từng trận trận gió lốc.

Tinh không vạn lí : Bầu trời trong xanh, vạn dặm không có mây

Trong đạo quán, mái ngói trên các gian phòng đã bị gió lốc thổi bay, các sợi dây tơ hồng treo trên thân cây cổ thụ cũng chao đảo. Cơn gió lốc xoáy trên chủ điện, bốn cây cột chống khắc hình rồng, con rồng rất sống động, giống như nó thực sự sống dậy, xoay quanh cây cột, gương mặt hung ác, hé miệng gào thét vớ không trung. Trên đầu cửa có treo bát quái trận, gió lốc thổi phát ra tiếng lạch cạch, rung động.

Các đạo sĩ ngồi thành một vòng tròn ngoài cửa, yên lặng đả tọa (2), đôi tay đồng loạt đặt theo một tư thế ở trước bụng.

cơn lốc xoáy trên đỉnh đầu giống như một con rồng đang há miệng rít gào, sắp cắn nuốt toàn bộ nóc nhà, những đám mây xám ngoét tu tập một chỗ, thỉnh thoảng lại đánh ra tia chớp nhưng bị lốc xoáy hút vào. Tựa như cơn lốc xoáy đó muốn cuốn đi hết mọi vật trong thiên địa, sắc mặt các đạo sĩ không thay đổi, vẫn tĩnh tọa trấn áp.

Trong chủ điện, những sợi xiềng xích thô to như cây cột đang buộc chặt một chiếc lồng sắt treo trên long thác, bên ngoài lồng sắt bị bao phủ bởi vô số sợi dây xích. Các sợi dây xích quấn chiếc lồng sắt đó không một kẽ hở, không thể nhìn rõ thứ gì bên trong, chỉ thấy một chút ánh sáng mỏng manh thi thoảng vượt ra, đầu kia của dây xích được quấn chặt với bốn cây cột chạm rồng.

Trái tim của yêu ma, có được thể chất kim cương bất hoại (3), kim mộc thủy hỏa thổ cũng chẳng có tí tác dụng áp chế nào với nó, cho dù có bị cầm tù ngàn năm, yêu hồn vẫn cứ sống sót, nhảy nhót.

Bảy vị tôn lão đức cao vọng trọng quay chung quanh nó, giơ tay vẽ bùa, hóa thành chú ngữ, linh phù phát ra ánh sáng, bảy tấm linh phù hướng xuyên qua tầng lớp xích sắt, chui vào trong lồng sắt.

Kim quang thoáng chốc biến mất ở bên trong, dây xích vẫn tiếp tục chấn động, thậm chí còn mạnh mẽ hơn vừa nãy.

Cứ qua mỗi một năm, yêu hồn càng mạnh mẽ hơn, càng khó trấn áp hơn năm trước. Phương trượng chùa Linh Đồ chùa hừ lạnh một tiếng, nhìn người đứng giữa: “Tôi thấy ông sắp không được rồi. Sớm biết sẽ làm cục diện rối rắm như vậy, chi bằng ông lấy thân hiến tế, có khi còn có khả năng trấn áp nó!”

Sắc mặt Tĩnh Đình vẫn bình thản: “Tôi đã để đồ đệ đi, năm nay là ngày chết của con yêu ma này.”

“Nói thật dõng dạc! Yêu hồn đã bị áp chế ở đây ngàn năm, ông nói hôm nay là ngày chết thì là ngày chết sao? Sao cái người đồ đệ kia của ông còn không động thủ đi? Tôi thấy á, chắc tên đó cũng giống ông, rặt một lũ lâm trận bỏ chạy!”

Tùng Nhai không vui định mở miệng, Tĩnh Đình vươn tay, chắn trước ngực anh ta, ngăn lại.

Vị phương trượng chùa Linh Đồ kia thấy vậy thì càng được một tấc lại muốn tiến một thước, hận không thể phát tiết hết oán hận trong nghìn năm qua, mắng cho đã miệng: “Ông nói xem mấy năm nay ông đã làm cái gì thế? Chẳng qua cũng chỉ bồi dưỡng ra được loại pháp sư như vậy, chỉ nhìn đẹp chứ không xài được, lúc trước còn bị con yêu ma kia lột da!”

“Tôi còn cho rằng ông có cái năng lực áp chế con quái vật mà chính tay ông tạo ra năm đó, không ngờ đám đồ đệ của ông, một người lại một người, không chết cũng bị thương. Tôi không nên tin vào mấy lời cuồng ngôn của ông nữa. Sang năm, tôi sẽ không đến đây góp sức áp chế nó nữa đâu!”

Một ông cụ mặc áo bào màu vàng đứng bên cạnh chậm rãi mở miệng: “Chớ có nói như vậy. Lúc trước cũng là do chúng ta sai lầm nên mới tạo ra nó, không phải sao? Thời niên thiếu vô tri phạm phải sai lầm, vì sao đến hiện tại lại đẩy trách nhiệm cho nhau, chúng ta không nên nội đấu như vậy.”

“Ai rảnh mà cãi nhau với các ông! Lúc trước chính là Tùng Nhai dẫn đầu đưa ra cái kế hoạch này.”

Giọng ông ta lộ rõ vẻ già nua nhưng vẫn vang vọng hữu lực, có lẽ đã quá tức giận, cả người hơi run: “Kết quả các ông nhìn thử xem, tu vi của cả đám chúng ta đều đáp hết vào đây. Những năm gần đây, các chiêu thức mà các ông luyện còn chẳng phải đều là luyện cho con yêu này!”

Vì tập kết kim mộc thủy hỏa thổ, bảy người bọn họ đều cống hiến tu vi của bản thân, cũng tương đương với việc dùng chính linh hồn của mình, tạo ra con yêu ma này.

Nhiều năm qua, chỉ cần tu vi của bọn họ hơi tăng tiến, thì tu vi của con yêu ma này cũng tăng giống như bọn họ, đồng dạng, những chiêu thức mà bọn họ biết, nó cũng đều biết. Cho nên bảy người bọn họ căn bản không dám tu luyện các chiêu thức, chỉ vì sợ con yêu ma cũng sẽ học trộm bí tịch của bọn họ.

Vốn còn tưởng rằng có thể thành tiên, nào ai ngờ, lại làm ra con yêu này, đưa nó thành tiên!

Bình luận (0)

Để lại bình luận