Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Búp Bê Mặc Đồ Dâu Tây
Lăng Nhiễm bế Mật Mật về phòng ngủ. Anh ta không đặt cô xuống ngay, mà ôm cô, đi đi lại lại trong phòng. Mật Mật giống như một con gấu Koala, tuyệt vọng bám vào cổ anh ta, sợ hãi mình sẽ ngã. Cơ thể trần trụi của cô cọ xát vào lớp áo sơ mi của anh ta, một sự tiếp xúc vừa an toàn giả tạo, vừa nhục nhã đến tột cùng.
“Chúng ta đừng cãi nhau nữa, được không?” Anh ta đột nhiên nói, giọng dịu dàng đến mức khiến cô rùng mình. “Người ta nói, vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường hòa. Chúng ta… hòa nhé?”
Mật Mật im lặng. Hòa? Anh ta gọi việc cưỡng hiếp và tra tấn tinh thần cô là “cãi nhau”?
Con người này, rốt cuộc là một kẻ biến thái bệnh hoạn, hay là một người chồng ưu tú bị che mắt? Hay đáng sợ hơn, anh ta là cả hai?
Anh ta đặt cô ngồi xuống mép giường. Đôi chân cô lơ lửng, không chạm đất. Rồi, anh ta quỳ xuống trước mặt cô.
Một hành động tưởng như thuần phục, nhưng Mật Mật biết, nó chỉ khiến anh ta trở nên nguy hiểm hơn.
Anh ta cúi người, kéo từ gầm giường ra một chiếc vali. Vali của cô.
Anh ta mở nó ra. Và Mật Mật hiểu anh ta định làm gì.
Anh ta ngồi xổm trên chiếc vali, ngay giữa hai chân đang khép hờ của cô. Anh ta lục lọi, rồi lôi ra… một chiếc quần lót.
Chiếc quần lót ren màu trắng, có hình quả dâu tây nhỏ xíu.
Mật Mật đỏ bừng mặt, cô vội kéo vạt váy ngủ xuống, cố che đi sự trần trụi của mình. Nhưng hành động đó, lại vô tình khiến chiếc váy co lên, phơi bày toàn bộ vùng tam giác bí mật của cô trước mắt anh ta.
Và Lăng Nhiễm… anh ta nhìn.
Anh ta không chớp mắt.
Anh ta nhìn chằm chằm vào nơi đó. Nơi vẫn còn sưng đỏ, bầm tím vì sự thô bạo của anh ta đêm qua. Anh ta nhìn nó với một sự tập trung của một nhà khoa học, một sự thèm khát của một con thú.
“Đừng… đừng nhìn…” Mật Mật run rẩy, cô cố khép chân lại, nhưng hai đầu gối của anh ta đã chặn cô lại.
Ánh mắt của anh ta như một ngọn lửa, đốt cháy cô. Cô có thể cảm thấy nơi đó của mình, mặc dù đang đau đớn, lại bắt đầu… ươn ướt.
Ôi, không. Thật ghê tởm.
“Đẹp lắm.” Lăng Nhiễm thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh ta nhặt chiếc quần lót lên. Anh ta không vội. Anh ta nắm lấy một bên mắt cá chân của cô, nâng lên.
“Ngoan nào, dạng chân ra cho anh trai.”
Cô bất động, mặc cho anh ta luồn chiếc quần lót qua bàn chân, kéo nó lên bắp chân. Từng chút, từng chút một. Ngón tay anh ta cố tình lướt qua làn da non bên trong đùi cô, nơi đầy những vết bầm tím.
Khi chiếc quần đã lên đến nơi, anh ta không kéo nó lên hẳn. Anh ta dùng hai ngón tay, banh mép vải ren ra, ngắm nhìn cái huyệt nhỏ đang ẩn hiện bên trong. Rồi anh ta mới kéo nó lên, chỉnh lại cho thật ngay ngắn, để quả dâu tây nằm yên vị ngay trên mu của cô.
Toàn bộ quá trình, Mật Mật nín thở. Đó là sự tra tấn tinh thần khủng khiếp nhất. Anh ta đang mặc quần lót cho cô, như một người cha, nhưng lại với ánh mắt của một kẻ cuồng dâm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận