Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bọn họ ngồi xe khách cỡ tầm trung, tám đội viên cũng ở trên xe, mấy người hưng phấn thảo luận về cuộc thi đấu lúc nãy của Văn Tẫn.

Nghe thấy Đồng La Thiêu nói, tất cả mọi người nhìn về phía Văn Tẫn.

Văn Tẫn nghiêm túc mà nói, “Tôi đã đồng ý với cô ấy, thi đấu xong quay về lại làm.”

Tưởng Uyển: “…”

Cô dùng tay che mặt, đầu rũ xuống đầu gối, không ngẩng đầu.

Đồng La Thiêu một lời khó nói hết nhìn Văn Tẫn, “Cậu dùng mặt để theo đuổi chị ấy à?”

Văn Tẫn nghiêm túc sửa đúng cho cậu ta, “Không phải, chúng tôi đều bị rối loạn kiểm soát xung động với đối phương.”

Tưởng Uyển: “…”

Mọi người: “…”

Tưởng Uyển hít sâu một hơi, nâng khuôn mặt ửng hồng hỏi Đồng La Thiêu, “Bao nhiêu phút nữa thì đến?”

Đồng La Thiêu nhìn bên ngoài, còn mấy phút, cậu ta quay đầu nói với Tưởng Uyển, “Nhanh thôi, chị cố nhịn một chút.”

Văn Tẫn nhìn về phía Tưởng Uyển, “Đã không nhịn được rồi sao?”

Tưởng Uyển: “…”

Cô bịt miệng Văn Tẫn lại, “Anh đừng nói chuyện.”

Văn Tẫn không hé răng.

Xuống xe, Tưởng Uyển không quay đầu chạy về phòng, thẻ phòng nằm trong tay Văn Tẫn, cô chạy đến cửa, che mặt dán người lên cửa.

Văn Tẫn từ phía sau vòng qua cô, “Không cần nhịn, chúng ta đã tới rồi.”

Tưởng Uyển đỏ bừng mặt trừng anh, “Anh tránh ra cho em!”

Cô lấy thẻ phòng từ ba lô của Văn Tẫn ra, đi vào phòng, xốc chăn lên nhào xuống.

Văn Tẫn cũng đi vào theo.

Không bao lâu, Tưởng Uyển nghe thấy nhà vệ sinh truyền đến tiếng nước, cô kinh ngạc đi tới trước cửa nhà vệ sinh, mở cửa vừa thấy.

Văn Tẫn đang tắm rửa.

“Anh tắm làm gì! Lát nữa chúng ta phải xuống lầu ăn cơm!” Cả khuôn mặt của Tưởng Uyển đỏ rực.

Văn Tẫn ướt dầm dề đi ra, trên cơ ngực và cơ bụng rắn chắc đều là bọt nước, anh đi đến trước mặt Tưởng Uyển, đốt ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, cúi đầu ngậm lấy môi cô, nhẹ nhàng mút mút.

Giọng nói khàn khàn, “Anh cũng không nhịn được.”

Tưởng Uyển cúi đầu nhìn, dương vật của anh vô cùng khí thế chống lên người cô.

“Không được! Phía dưới còn rất nhiều fans đang đợi… Ưm…”

Tưởng Uyển còn chưa kịp dứt lời, đã bị Văn Tẫn hôn thêm lần nữa, một tay anh cởi nội y của cô, giọng nói khàn khàn hàm hồ đáp, “Đồng La Thiêu sẽ sắp xếp ổn thỏa.”

“Nhưng mà…” Cô vẫn còn muốn nói thêm gì đó, giọng nói bỗng nhiên biến đổi, “A…”

Bàn tay Văn Tãn vuốt ve đầu vú của cô, đôi môi mỏng mạnh mẽ hôn lấy môi cô.

Bên dưới Tưởng Uyên ướt sũng, quần lót bị cởi ra, cô chủ động dùng chân quấn lấy anh, hơi thở nóng bỏng, “Văn Tẫn…”

Ngón tay thon dài của Văn Tẫn moi móc ở trong cửa huyệt của cô vài lần, làm cho dâm thuỷ liên tục chảy ra ướt đẫm huyệt nhỏ, sau đó anh rút dương vật ra chậm rãi đi vào.

Tưởng Uyển chưa kịp thích ứng, anh đã hùng hổ mà tiến vào, lực đạo vừa mạnh mẽ còn hung hãn.

Cô chịu không nổi mà cắn môi nức nở kêu, “Chậm lại chút… Văn Tẫn… A…”

Văn Tẫn đặt cô ở trên bệ rửa tay, kéo hai chân cô ra hết cỡ, giữ chặt eo cô, hung ác đâm vào.

Tưởng Uyển khóc mà giống như rên rị, anh cúi đầu ngậm lấy môi cô, nuốt hết mấy tiếng rên rỉ của cô vào bụng.

Lúc thấy cô ngồi trên khán đài giơ tấm biển cười với anh rất vui vẻ, anh đã tưởng tượng đến cảnh ra sức hôn cô, dùng dương vật ra sức đâm cô.

Đó là loại cảm xúc anh chưa từng trải nghiệm qua.

Cho đến hiện tại, anh cũng không rõ nó là gì nữa.

“Văn Tẫn…” Tưởng Uyên bị cắm đến rùng mình phát run, khóe mắt bị khoái cảm nhấn chìm mà chảy nước mắt, cô ưỡn ngực, ngón tay nhỏ nhắn túm lấy cánh tay anh, giọng cô toàn tiếng nức nở, “Nhanh quá… Anh… Chậm lại chút…”

Anh lại càng thêm khí thế, đâm chọc Tưởng Uyên đến mức cô kêu thất thanh, bụng cô run lên, huyệt nhỏ bên dưới điên cuồng co rút, Văn Tẫn bị kẹp đến độ kêu lên một tiếng, giữ eo cô, ôm chặt cô vào lồng ngực, hông dùng sức tiếp tục cắm rút cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận