Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Triều không buông ra, Tạ Linh Lăng cũng không giãy dụa, vòng qua con đường lát đá cuội trong công viên.

Tình yêu là gì?

Vu Triều nghĩ thầm, có lẽ chính là có thể nấu cơm nấu ăn cho người mình thích, nắm tay cô cùng nhau đi dạo.

Nghĩ vậy, anh mím môi cười.

Tạ Linh Lăng tinh mắt nhìn thấy anh cười, hỏi: “Anh cười ngốc nghếch cái gì vậy?”

Vu Triều chân thành nói: “Tôi đang suy nghĩ, ông trời đối với tôi cũng rất tốt.”

“Hử?”

Vu Triều nắm tay Tạ Linh Lăng “Có thể làm cho tôi cùng người con gái mình thích nhiều năm như vậy ở cùng một chỗ, ước mơ đã trở thành sự thật.”

Tạ Linh Lăng nghe vậy dừng bước, cô ngẩng đầu, nhìn Vu Triều: “Anh, thật sự thích tôi như vậy sao?”

“Ừm.” Vu Triều gật đầu, nhấn mạnh, “Đặc biệt thích, càng ngày càng thích.”

Tạ Linh Lăng suy nghĩ một hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Vậy thì, chúng ta thử hẹn hò đi.”

Vu Triều dừng lại, nắm chặt lòng bàn tay Tạ Linh Lăng, cười nói: “Đây không phải là quan hệ nãy giờ sao?”

Anh chưa bao giờ ở bên cô với tâm trạng vui đùa. Bất kể tâm lý ban đầu của cô, anh vẫn tin tưởng vào tương lai của nhau.

Tuy nhiên, giờ phút này thực sự đến, Vu Triều cảm thấy mình lập tức giống như giẫm lên kẹo dẻo, có chút không thật.

Anh vẫn mỉm cười dịu dàng nhìn cô, vẫn nhìn liên tục.

Tạ Linh Lăng bị anh nhìn đến cả người không được tự nhiên, ý đồ rút tay về.

Vu Triều dứt khoát ôm cô vào lòng, ôm chặt lấy, cảm nhận sự tồn tại của cô.

“Bé Tròn…” Anh cúi đầu khẽ thì thầm.

Tai Tạ Linh Lăng khá nhạy cảm, dưới giọng nói khàn khàn của anh, toàn thân nổi lên một tầng nổi da gà.

Vu Triều không yêu cầu Tạ Linh Lăng thích anh bao nhiêu, nhưng chỉ cần cô ở bên cạnh anh, đối với anh như vậy là đủ rồi.

Tuy nhiên, kể từ ngày hôm nay, trong suy nghĩ của Tạ Linh Lăng, quan hệ giữa cô và Vu Triều mới đi vào quỹ đạo bình thường.

Về phần tương lai sẽ như thế nào, Tạ Linh Lăng không muốn nghĩ tới, cũng lười nghĩ.

Sau khi cả hai ở bên nhau vẫn không vội vàng sống chung, vẫn duy trì trạng thái như cũ, nhất là khi ở nơi công cộng, sự thân mật của họ càng thêm tự nhiên hơn. Mỗi lần ra ngoài, Vu Triều luôn luôn chú ý đến một vài chi tiết nhỏ, ví dụ như khi cùng nhau đi trên đường, anh sẽ theo bản năng để cô đi vào bên trong, khi cùng nhau vượt qua đèn giao thông, anh sẽ nắm chặt tay cô.

Bất cứ khi nào Vu Triều không đi làm, anh sẽ đưa đón Tạ Linh Lăng đến cửa hàng hoa, ngày nào anh cũng nhiệt tình nấu cơm cho cô ăn.

Có tới có lui, hiện tại Tạ Linh Lăng ngẫu nhiên cũng sẽ cố gắng xuống bếp. Về mặt tình cảm, cô cũng sẽ đáp lại anh. Vu Triều đối tốt với cô, cô biết điều đó, cho nên cô cũng sẽ đối xử tốt với anh.

Ví dụ như khi Vu Triều sau một ngày làm việc đã kiệt sức, Tạ Linh Lăng sẽ không ngồi một chỗ chờ anh về nấu cơm. Cô chủ động đi mua đồ ăn, hấp một con cá đơn giản, xào một món ăn.

Vu Triều trong việc ăn uống chưa bao giờ kén chọn, dường như anh chỉ cần có thể ăn là được. Bình thường, mặc kệ Tạ Linh Lăng làm đồ khó ăn cỡ nào, ở trong miệng anh đều thành đồ ăn ngon, mà Tạ Linh Lăng ăn không nổi nữa, đồ ăn cũng đều đi vào dạ dày của anh.

Hôm nay Vu Triều về nhà sau một ngày mệt mỏi, bóng dáng Tạ Linh Lăng đang bận rộn trong bếp. Ban đêm mọi nhà đèn đuốc sáng chưng, trong nhà nhỏ này cũng có ánh đèn đặc biệt đang chờ đợi Vu Triều.

Vu Triều không muốn quấy rầy giờ lúc khoảnh khắc bình yên này nên anh đứng ở cửa phòng bếp tham lam nhìn Tạ Linh Lăng, khóe miệng bất giác nhếch lên.

Những ngày như vậy thường khiến Vu Triều cảm thấy rất hạnh phúc, anh thậm chí còn tham lam muốn kết hôn với cô…

Tạ Linh Lăng đang vung chảo giật mình nhìn thấy Vu Triều, cùng lúc đó dầu trong chảo văng lên, một giọt dầu nóng bắn lên mu bàn tay Tạ Linh Lăng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận