Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan giật mình khó tin trợn mắt nhìn anh. Giọng anh không còn ý trào phúng lạnh lùng mà có vẻ rất để tâm cảm thụ của cô, như thể bọn họ là một đôi yêu nhau thật sự vậy.

Dưới người bị đâm mạnh vào, Cố Nhan nén nước mắt thủ thỉ đáp: “Thoải mái.” Rồi ôm cổ anh hôn nhẹ lên cằm: “Em muốn anh ở mãi trong cơ thể em, cứ mãi như vậy.”

Cô hôn loạn xạ ảnh hưởng tiết tấu của anh. Chu Ngôn Quân nhìn Cố Nhan, động tác mãnh liệt như muốn đâm hỏng cô.

Cơn sướиɠ tới tấp kéo đến khiến cơ thể cô rạo rực như cả trời pháo hoa nổ ầm trong đầu. Cố Nhan hét chói tai, ɖâʍ thủy cùng nước mắt cũng theo đó chảy ra ngoài.

Sau cao trào, cô run lẩy bẩy mềm oặt dựa vào vai Chu Quân Ngôn.

Cố Nhan thở gấp xoa cổ mình, Chu Quân Ngôn xuất tinh xong vẫn ở trong cơ thể cô.

Cảm nhận được ánh mắt anh trêи người mình, Cố Nhan ngẩng đầu lên mới phát hiện trước mắt toàn sương mờ. Cô sửng sốt, nhanh chóng lau sạch nước mắt, dịu dàng nhìn anh, thì thầm: “Anh làm em khóc này.”

Chu Quân Ngôn nhìn cô đăm đăm bằng ánh mắt sâu thẳm.

47

Chu Quân Ngôn chỉ lặng lẽ nhìn vào đôi mắt cô mà không vạch trần lời nói dối đó. Cố Nhan cảm thấy không được tự nhiên nên rúc vào cổ anh, một hồi sau mới buồn bã nói:

“Chu Quân Ngôn.”

Chu Quân Ngôn kéo eo cô vào sát người mình, tháo bỏ bao cao su vứt vào sọt rác sau lưng.

“Ừ.”

Cố Nhan vòng tay ôm lấy cổ anh: “Anh cảm thấy thằng bé có đẹp không?”

Chu Quân Ngôn sững người trong giây lát, anh nhanh chóng hiểu ra vấn đề nhưng vẫn trả lời cô:

“Ai?”

Cố Nhan kéo dài giọng, dường như đang phiền não không biết nên nói như thế nào.

“Thì là… thằng nhóc nhỏ nhỏ mình gặp ở siêu thị ấy.”

Cô không đợi Chu Quân Ngôn trả lời đã chìm đắm trong mạch suy nghĩ của mình, nói lẩm bẩm: “Trông thằng bé đó thật thấp mà, lúc em bằng tuổi nó đã cao tận 1m60 rồi.”

“Hơn nữa, người nước ngoài chỉ có lúc nhỏ là trông đẹp thôi, lớn lên một chút nhìn già lắm, sẽ xấu đi, vì lúc còn nhỏ thì xương đã phát triển gần hết rồi. Em cảm thấy nó lớn lên nhất định sẽ không đẹp bằng em, còn bị hói đầu…”

Nói đến đây, cô chợt nhận ra bản thân thật quá trẻ con, giọng nói cũng càng ngày càng nhỏ.

Cô nhớ lại lúc ở trêи cầu thang nhà ông bà ngoại, khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt đó trêи màn hình, dạ dày cô đã quặn đau từng cơn. Khát vọng muốn phá hủy tất cả trong cô bùng lên mạnh mẽ, cô rất muốn bước tới cầm chiếc laptop mà cô đã mua cho bà ngoại ném xuống đất, muốn bọn họ phải im miệng. Nhưng cuối cùng cô chẳng làm gì cả, chỉ lặng lẽ rời đi như một tên trộm.

Bàn tay của Chu Quân Ngôn nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng trần của cô, mắt nhìn chăm chăm vào bức tường lát gạch men trắng trước mặt, không biết đang nghĩ gì. Qua một lúc sau, anh mới thấp giọng nói:

“Ừ.”

Cố Nhan bởi vì tiếng “Ừ” này của anh mà cảm thấy rất tủi thân. Cô dường như tìm được đồng minh lập tức nép vào ngực anh, nhỏ giọng nói: “Em rất ghét nó.”

Rõ ràng biết nó không làm gì sai, nhưng vẫn cứ ghét.

Nếu như không có ai đạt được thứ mà cô chưa từng có thì không sao cả, nhưng lại có người dễ dàng đạt được.

Giọng anh đều đều, bàn tay vẫn vỗ lên lưng cô một cách rất có quy luật.

“Vậy thì ghét thôi.”

“Em không trách bà ấy, đàn ông các anh không biết được nỗi đau đớn của phụ nữ lúc sinh con đâu. Nếu như bà ấy và ba em còn bên nhau thì lúc hai người cãi nhau, dù cho bà ấy đúng hay sai em cũng sẽ đứng về phía bà ấy.”

Cô xưng hô loạn cả lên, nhưng Chu Quân Ngôn nghe một lát là hiểu, anh chỉ lặng yên nghe cô nói.

“Bởi vì em đã ở trong bụng bà suốt 10 tháng, đã vì em mà chịu rất nhiều khổ cực, em nên đối xử tốt với bà ấy.”

Cố Nhan hừ mũi, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Em lại nói dối rồi, thật ra em rất ghét bà ấy.” Cô cúi đầu đau lòng lòng: “Bà ấy đã bỏ rơi Áo Bông Nhỏ – người sẽ đối xử tốt với bà nhất trêи đời này, con trai vốn dĩ cũng không…”

Đỉnh đầu truyền tới từng cái hôn ấm áp, Cố Nhan thoáng chốc ngậm chặt miệng, cả người cứng đờ ra, cây nấm độc trong góc nhỏ tâm hồn chưa kịp phát triển cứ thế bị nụ hôn an ủi của Chu Quân Ngôn xua đi.

Trong giây lát, cô cảm thấy mình không cần phải đố kị với ai cả.

Lần đầu tiên Cố Nhan nhận ra sự tiếp xúc trêи đỉnh đầu lại nhạy cảm đến thế, cô có thể nghe được tiếng tim đập liên hồi nơi lồng ngực mình.

Cố Nhan mở to mắt, cứ như vậy mà dựa vào ngực anh không động đậy, sợ sẽ làm phiền đến anh, lòng thầm nghĩ anh giống như động vật nhỏ dùng nụ hôn để an ủi cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận