Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi tiếng nhạc vui vẻ vang lên, ánh mắt của mọi người trong sảnh trò chơi đều đổ dồn về phía họ.

Thiếu niên đã đưa tất cả những phiếu thưởng mà cậu giành được khi chơi trò chơi cho Khương Dạng.

Khương Dạng dùng những phiếu thưởng kia, đổi lấy một cái gối ôm Pikachu đáng yêu.

Thiếu niên thậm chí còn đưa Khương Dạng đến trung tâm thương mại gắp gấu bông.

Cậu dù không gì không làm được, phảng phất trong chuyện này không quá giỏi, dù thế nào cũng không gắp được.

Cậu kéo tay Khương Dạng, đặt ở trên cần điều khiển có thể đong đưa trái phải.

“Cậu đến đây Khương Khương, cậu nhất định có thể làm được, tôi tin cậu. ”

Khương Dạng đứng trước máy bắt gấu bông, lòng bàn tay khẩn trương đổ mồ hôi.

Thiếu niên lại vừa hét “Khương Khương cố lên”, một bên bỏ hết đồng xu này đến đồng xu khác, ném vào trong máy

Ngày hôm đó.

Khương Dạng không tính được họ đã chi bao nhiêu đồng xu.

Chỉ nhớ rằng vào thời điểm cuối cùng, cuối cùng cô đã bắt được một con gấu bông móc khóa xấu xí.

“Aaaaaa, tớ bắt được rồi! Nhìn kìa! Tớ bắt được rồi! ”

Khương Dạng nhìn con gấu bông nhỏ rơi xuống lối ra, trên khuôn mặt hồng hào tràn đầy sức sống, suýt nữa hưng phấn nhảy dựng lên.

Thân thể thon dài của thiếu niên dựa vào máy móc, cậu nhếch khóe môi khẽ cười nói, “Khương Khương quả nhiên là lợi hại nhất. ”

Cuối cùng.

Cái móc chìa khóa xấu xí kia bị thiếu niên cướp lấy, còn tự chủ trương nói “Coi như là cậu tặng tôi đi”

Đó là một món quà của Khương Khương cho cậu.

Thật ra nếu thiếu niên không nói như vậy thì Khương Dạng cũng sẽ đưa nó cho cậu.

Lại là một buổi chiều.

Họ không đi ra ngoài mà trò chuyện trong phòng piano.

Khương Dạng vụng trộm khẩn trương, nhỏ giọng nói: “Bài tập về nhà nghỉ hè của tớ đã làm xong rồi, sáng mai…Tớ không cần làm bài tập nữa. Ông ngoại cũng cho tớ nghỉ một ngày, buổi chiều tớ cũng không cần luyện đàn piano. ”

Thiếu niên đầu tiên là sửng sốt.

Ngay sau đó.

Đôi mắt đen láy hưng phấn lấp lánh

“Nói cách khác, ngày mai chúng ta có thể ở bên nhau cả ngày sao? Khương Khương, ngày mai chúng ta đi công viên giải trí đi?”

“Tôi đã sớm muốn dẫn cậu đi rồi. Đáng tiếc công viên giải trí hơi xa, ngồi xe phải mất rất lâu, buổi chiều mấy tiếng căn bản không kịp. ”

“Công viên giải trí vui lắm, cậu nhất định sẽ thích ——”

Thiếu niên kích động, đang cố gắng thuyết phục Khương Dạng.

Khương Dạng lại nhanh chóng mở miệng, “Tớ thích công viên giải trí, vậy chúng ta đi công viên giải trí đi.”

Nhìn khuôn mặt mềm mại Khương Dạng gần trong gang tấc, còn có nụ cười tươi sáng trên mặt cô, sắc mặt thiếu niên lập tức đỏ lên

Sáng hôm sau.

Họ đang ở trạm xe buýt bên ngoài khu đại viện.

Khương Dạng mặc một chiếc váy sáng màu, buộc mái tóc dài thành kiểu đuôi ngựa tươi tắn và đeo một chiếc túi nhỏ trên lưng.

Thiếu niên cũng mặc đồ sáng màu.

Áo sơ mi trắng kết hợp với quần jean màu xanh đã giặt sạch và đi giày vải thoải mái.

Cậu mang theo một chiếc ba lô có một chai nước và đồ ăn nhẹ được nhét trong đó, bên ngoài túi thì treo móc khóa Khương Dạng tặng cho cậu.

Hai người vừa gặp mặt liếc nhìn đối phương một cái, nhịn không được nhìn nhau cười

Công viên giải trí rất xa và là điểm dừng chân cuối cùng của tuyến xe buýt.

Khương Dạng cùng thiếu niên ngồi ở hàng cuối cùng của xe buýt, theo xe chạy lung lay lung lay.

Túi xách nhỏ của Khương Dạng đã được giữ trong vòng tay của thiếu niên từ lúc nào

Thậm chí, cô cũng không biết từ lúc nào, dựa vào vai thiếu niên, cô chìm vào giấc ngủ mơ mơ màng màng.

Chờ cho đến khi chiếc xe dừng lại

Thiếu niên đánh thức Khương Dạng dậy, sau đó một tay xách theo hai ba lô, một tay dắt Khương Dạng đang choáng váng ra khỏi xe.

Cậu lấy ra một chiếc mũ từ ba lô của mình đội lên đầu Khương Dạng.

“Đi thôi, chúng ta đi kiểm tra vé.”

Khương Dạng đứng xếp hàng trong đám đông, ngẩng đầu nhìn thoáng qua bảng hiệu của công viên giải trí.

“A Dạng, con phải nghe lời, con nhất định phải lấy vị trí thứ nhất, chờ sinh nhật của con, bố con sẽ dẫn con đi công viên giải trí…”

“A Dạng, con không thể mắc sai lầm, con đừng làm bố khó xử, lần sau sinh nhật con, mẹ nhất định sẽ dẫn con đến công viên giải trí….”

“A Dạng, đều là lỗi của con! Là tại con không thể làm bố con vui vẻ nên ông ấy không muốn đi công viên giải trí với chúng ta…”

Khương Dạng đã từng chờ đợi năm này qua năm khác.

Mỗi năm vào sinh nhật, cô mong muốn được đến công viên giải trí cùng bố mẹ.

Nhưng cô cuối cùng chờ đợi là người mẹ bị trầm cảm và nhảy lầu tự tử.

Cô vốn tưởng rằng mình sẽ không bao giờ khao khát đến công viên giải trí nữa, không ngờ lại có người nắm tay đưa cô đến đây.

……

Công viên giải trí cũng giống như thiếu niên nói, rất nhiều trò chơi, lại rất thú vị

Thiếu niên dẫn cô xếp hàng hết trò này đến trò khác, không ngừng kể cho cô nghe một ít chuyện vui vẻ

Bình luận (0)

Để lại bình luận