Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Thương rốt cuộc cũng vứt bỏ mọi sự rụt rè. Hắn siết chặt vòng eo Nhan Chung, đĩnh mạnh phần hông, một cú hất lên trời giáng, đẩy toàn bộ thanh côn thịt khổng lồ đâm ngập vào tận cùng đáy sâu của tao bức.
Hắn bắt đầu nhịp nhàng đâm rút. Từng cú thúc từ dưới lên không quá nhanh, không hề gấp gáp, nhưng lại mang theo một lực đạo cuồn cuộn, vững chãi, mỗi một lần thọc vào đều sâu hoắm, tàn nhẫn đâm thẳng vào điểm yếu ớt nhất bên trong.
Nhan Chung sướng đến mức linh hồn dường như rời khỏi thể xác. Nhưng lực đạo này đối với một kẻ đang khát tình như nàng vẫn là chưa đủ mãnh liệt. Cặp vú khổng lồ của nàng đong đưa qua lại theo từng nhịp va đập, cọ xát vào vòm ngực săn chắc của hắn. Nàng nhăn mặt, cắn môi, rên rỉ những âm thanh dâm đãng không điểm dừng: “A ~~ Thương ca, nhanh lên một chút đi ~~ Chưa đủ, chưa đủ sướng… Đâm mạnh vào đi anh ~ Thọc sâu vào nữa ~ Đâm nát cái tao tử cung của em đi ~~ Ân a…”
Nàng điên cuồng vặn vẹo tao mông, cố ý điều khiển các cơ vòng âm đạo co thắt kịch liệt. Cái tiểu dâm huyệt chật ních liều mạng hút kẹp, cắn chặt lấy thanh nhục hành đang nóng rẫy như bàn ủi bên trong. Nàng muốn dùng sự chật chẽ, mút mát này để ép nam nhân phải mất kiểm soát, phải gia tăng tốc độ, phải thao nàng như một con thú đói. Bức thịt trơn ướt, dính dấp liên tục co bóp, nhả ra nuốt vào, khoái cảm mãnh liệt đến mức tưởng chừng như muốn vắt kiệt, hút cạn cả linh hồn nhỏ bé của Tần Thương.
Đang lúc Nhan Chung ngỡ rằng Tần Thương sẽ phát điên mà đè nàng ra giã liên hồi, thì hắn đột nhiên… dừng lại.
Hắn ngừng bặt mọi động tác đâm rút. Lồng ngực phập phồng, nhẫn nại hít những hơi thở dốc ồ ồ. Bàn tay thô ráp của hắn véo chặt lấy hai bên nộn mông đang đong đưa của nàng, bất thình lình mở miệng chất vấn bằng một giọng điệu nghiêm túc đến lạ kỳ: “Nếu như tình cảm giữa hai người đã tan vỡ, vậy tại sao… cô còn chưa chịu ly hôn với Bạch Hủ?”
Làm… Làm cái quái gì thế này?!
Tại sao gã đàn ông này lại có cái sở thích bệnh hoạn là đưa những vấn đề gia đình, luật pháp hệ trọng ra để thảo luận ngay trong lúc dương vật đang cắm ngập trong lồn người ta, trong cái thời khắc giao hoan mấu chốt nhất cơ chứ???!
Nhan Chung tức đến bật cười giữa những cơn sóng khoái cảm râm ran, ngứa ngáy chưa được giải tỏa. Nàng trừng mắt, hờn dỗi cắn nhẹ vào vai hắn: “Anh bị điên à? Anh… anh có cái sở thích biến thái là cứ lúc nào đâm vào người em thì lại thích lôi tên chồng em ra nhắc đến phải không? Có phải… cứ nhắc đến Bạch Hủ, nghĩ đến việc đang chơi vợ của em trai, sẽ làm anh càng thêm hưng phấn, càng thêm ngạnh phải không? Tần Thương, anh đúng là đồ xấu xa, đê tiện ngầm!”
Tần Thương không hề dao động trước lời trêu ghẹo dâm tà ấy. Hắn vẫn giữ nguyên cự vật nằm im lìm trong tiểu huyệt, ánh mắt sắc bén, kiên định nhìn chằm chằm vào hai mắt nàng, lặp lại câu hỏi: “Trả lời ta! Vì sao không ly hôn?”
“Anh…” Nhan Chung tức nghẹn họng. Nàng thừa hiểu tính nết của con trâu mộng này. Nếu nàng không đưa ra một câu trả lời đàng hoàng, hắn tuyệt đối sẽ nằm im như tượng, mặc cho nàng ngứa ngáy đến chết cũng sẽ không chịu hất hông đâm tiếp.
Dở khóc dở cười, nàng đành phải ôm cổ hắn, rên rỉ giải thích: “Bởi vì… giữa em và anh ta vẫn còn rất nhiều cổ phần, công ty, và các dự án kinh doanh chung… Những thứ đó hiện tại chỉ có thể tiến hành, ký kết dưới danh nghĩa vợ chồng hợp pháp… Không thể một sớm một chiều mà cắt đứt, phân chia ngay được… Thương ca, anh hiểu chưa? Mau, anh động một cái đi…”
Nhan Chung thực sự đã phát hỏa vì thèm khát. Nàng quỳ hẳn lên đùi hắn, hai tay nắm chặt lấy vai Tần Thương mà lắc lắc. Giọng nàng chuyển thành tiếng khóc nức nở, nũng nịu, kiều mị cầu xin: “Động hông đi anh… Em hứa sẽ ly hôn mà… Đợi em xử lý ổn thỏa đống tài sản chung đó, em sẽ lập tức ly hôn… Thương ca, thao em đi, xin anh mau thao em đi… Cái tiểu tao bức này ngứa đến chết mất thôi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận