Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đan ông ngồi ở trong xe trầm tư, bị hắn chơi một vố.

Cảm xúc hắn ổn định xuống ngựa , hướng tới con đường quen thuộc mà đi, trên đường còn có dấu vết bánh xe nghiền áp qua, chạy một giờ, từ rừng rậm vọt ra, rốt cuộc nhìn thấy dương lâu.

Từ nơi xa nhìn lại không thấy có bất cứ ánh sáng nào, hắn đột nhiên khẩn trương lên, xuống ngựa chạy nhanh đến .

Toàn bộ phù chú ngoài cửa đã bị bóc rớt, hoảng loạn hướng về trong hoa viên đi vòng quanh , rốt cuộc nhìn thấy trong một mảnh hoa hồng tươi tốt, cô ngồi xổm , cầm cái xẻng liều mạng đào lên như muốn tìm kiếm gì đó.

“Khuynh Thành…”

Chờ hắn đào đến càng gần, phát hiện những nơi cô đào là nơi đã chôn những thi thể , cô mặc váy trắng dính đầy bùn đất, cắn răng ngồi khóc, tay không ngừng đào .

Trong đêm đen chỉ có thân ảnh nhỏ xinh của cô , tóc dài hỗn độn được búi thành một búi trên đỉnh đầu , lộ ra cái cổ mảnh khảnh.

Đột nhiên, cô ném cái xẻng xuống trừng lớn hai mắt, hung tợn đi về phía hắn , dùng ma lực đem hắn ấn ngã trên mặt đất, đôi mắt khóc sưng vẫn tuôn rơi không ngừng, nước mắt nện lên trên mặt hắn bóp cổ hắn rống to.

“Cậu đem thi thể bọn họ chôn đi nơi nào! Nói cho tôi biết, chôn đi nơi nào! Vì sao lại không thấy… Cậu gạt tôi, thi thể đâu a!”

Khôi Minh cầm cổ tay của cô, lộ ra ý cười thỏa mãn.

“Chị thật là, tôi mới đi không bao lâu, liền khóc thành cái dạng này, không thấy thì không thấy, nhìn đôi mắt đều khóc sưng lên thành cái dạng gì rồi, không phải tôi đã nói với chị, nước mắt của chị chỉ có thể vì tôi mà rơi sao?”

“Cậu đừng nói lời vô nghĩa! Thi thể của bọn họ rốt cuộc là ở đâu a!”

Yết hầu xé rách , tuyệt vọng như vậy, xé vỡ giọng , nước mắt chảy ra, cô thét chói tai rống to đều trở thành phí công, ở trước mặt hắn những biểu hiện này của cô chỉ như một trò cười, không đáng nhắc tới.

Khôi Minh nâng tay lên lau nước mắt cho cô, lộ ra ý cười thuần mà vô hại, “Tôi không biết a chị, không phải chị đã tận mắt nhìn thấy tôi đem thi thể chôn ở chỗ này sao? Có thể là đã hư thối đi, trở thành chất dinh dưỡng cho hoa hồng , bằng không khóm hoa hồng này có thể nở rực rỡ như vậy.”

“Ô… Ô a, trả lại cho tôi, đem bọn họ trả lại cho tôi a! Tôi cầu xin cậu… Đem thi thể trả lại cho tôi, cầu xin cậu.”

cô khóc đến mức giọng –ách ách– mất thanh âm, sức lực bóp cổ hắn cũng yếu hơn.

Khôi Minh bắt được cơ hội, đem cổ tay của cô nắm lấy, vướng chân cô, xoay ngược lại một cái, đem cô áp đảo ở dưới thân của mình.

Cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt đầy nước mắt .

“Nếu chị lại khóc, tôi sẽ không khách khí, chuyện dám bán tôi, chúng ta tạm thời còn chưa có tính sổ đâu, may mắn tôi đã trốn thoát trở lại, bằng không để chị một mình sinh tồn, sẽ có bao nhiêu tịch mịch chứ.”

“Cút, cút a!”

Hắn uy hiếp nói, “Không muốn thi thể của bọn họ sao?”

Tiếng khóc Khuynh Thành ngừng lại, thanh âm chất vấn hắn, “Quả nhiên là cậu đã đem bọn họ thi thể đến nơi khác rồi, đúng không! Trả lại cho tôi, trả lại cho tôi a!”

Khôi Minh bóp mặt cô, thịt ở má bị hắn bóp hõm vào bên trong, véo đến mức má cô trở nên trắng bệch, lạnh lùng nói, “Chị ngoan một chút thì liền cho chị, không ngoan tôi liền lại giết thêm một người đi bồi bọn họ!”

Móng tay khó lắm mới khép lại vết thương tốt lên, nhưng bởi vì dùng sức đào đất nên lại bị thương, máu dính trên mu bàn tay, Khôi Minh đặt ở trong miệng hút ngón trỏ của cô, hai người trên người dính đầy bùn đất, ôm cô đặt trên sàn nhà phòng khách, cởi quần áo trên người cô .

“Đừng chạm vào tôi!”

Khôi Minh dùng sức nắm chặt cổ tay của cô cảnh cáo, “Không cho phép dùng ma lực, bằng không tôi liền cắn chị!”

Khuynh Thành ngược lại càng không sợ mà nhìn thẳng vào hắn, “Cậu có thể thử xem.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận