Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ván Cược Của Xác Thịt Và Tiếng Gọi “Vợ”
Hoa Thiên Tuyết vẫn còn khúc khích cười chuyện hai đứa nhỏ, nhưng cô để ý thấy Dương Hạ Vũ cứ nhìn mình chằm chằm.
“Gì thế?”
Hắn không trả lời, chỉ lẳng lặng kéo cô vào lòng. Hắn hít hà mùi hương trên tóc cô.
“Tuyết…”
“Hửm?”
“Cha… lúc nãy còn hỏi một chuyện nữa.” Hắn nói, giọng khàn khàn.
“Chuyện gì?”
“Cha hỏi…” Hắn nhìn sâu vào mắt cô. “Khi nào… chúng ta làm đám cưới?”
Thiên Tuyết sững sờ. Đám cưới? Hắn và cô? Sau tất cả mọi chuyện? Cô… cô có nghe nhầm không?
Mặt cô đỏ bừng lên.
Dương Hạ Vũ thích thú nhìn biểu hiện đó. Con mèo xù lông của hắn… biết ngượng rồi.
“Một ý kiến không tồi.” Hắn nhếch mép. “Dù sao thì… cũng phải cho thằng Hải một cái danh phận.”
Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói ái muội như một lời nguyền:
“Có lẽ… chúng ta nên ‘động phòng’ trước khi làm lễ nhỉ… vợ?”
Cái từ “vợ” đó, thốt ra từ miệng hắn, nó không giống một lời yêu thương. Nó giống một lời tuyên bố sở hữu. Nó dâm đãng, nó độc đoán, và nó… khiến Thiên Tuyết run rẩy.
Toàn thân cô nóng bừng. Hắn lại khơi gợi dục vọng của cô.
Nhưng cô không phải là Hoa Thiên Tuyết của ngày xưa nữa.
Cô đẩy nhẹ hắn ra. “Động phòng?” Cô cười, nụ cười đầy ẩn ý. “Anh chắc… anh ‘khỏe’ rồi chứ? Hay lại để em ‘thắng’ như lần trước?”
Hạ Vũ nheo mắt. Con điếm này. Nó dám thách thức hắn.
“Em muốn cược nữa à?”
“Phải.” Cô quỳ trên giường, đối mặt với hắn. “Vẫn luật cũ. Ba hiệp. Ai ‘ra’ trước là thua. Người thua… phải làm mọi điều người thắng yêu cầu.”
Hắn cười gằn. “Ba nguyện vọng?”
“Đúng.”
“Kể cả… việc bắt tao liếm chân mày?”
“Kể cả việc đó.”
“Được.” Hắn gật đầu. “Nhưng nếu tao thắng…” Hắn kéo cô lại, ghì cô xuống. “Tao muốn mày… làm con chó của tao. Bò bằng bốn chân. Sủa. Và liếm giày cho tao. Ngay tại đây.”
Một ván cược của sự sỉ nhục.
“Đồng ý.” Cô thở dốc.
“Hiệp một. Tao bắt đầu.” Hắn không cho cô cơ hội chuẩn bị.
Hắn xé toạc cái áo bệnh nhân mỏng manh. Hắn không dạo đầu. Hắn đâm thẳng con cặc đã cương cứng của mình vào cái lồn ướt sũng của cô.
“Á!”
Cô thét lên. Hắn vào quá nhanh, quá thô bạo.
“Thế nào?” Hắn gầm gừ, bắt đầu giã. “Đã muốn thua chưa?”
Hắn thúc như một cỗ máy, mỗi cú nện sâu và tàn bạo, cố gắng ép cô phải đầu hàng. Hắn muốn thấy cô khóc lóc, van xin hắn bắn vào.
Nhưng Thiên Tuyết cắn chặt môi, móng tay bấu vào ga giường. Cô sẽ không thua. Cô sẽ không rên.
“Khá… khá lắm…” Hắn thở dốc. Con điếm này cứng đầu hơn hắn tưởng. Hắn thay đổi chiến thuật. Hắn rút ra.
“Anh…”
Hắn lật cô lại, bắt cô quỳ doggy. Hắn đâm vào từ phía sau, nắm lấy tóc cô giật ngửa, đồng thời tay kia vươn lên, se nát hạt đậu của cô.
Hai điểm G bị tấn công cùng lúc.
“A… a… a…” Thiên Tuyết không chịu nổi nữa. Cơ thể cô co giật. Cô “ra”.
“Một-không.” Hắn cười đắc thắng. “Giờ… đến lượt em.”
Hắn nằm ngửa ra, dang rộng chân. “Làm tao ‘ra’ đi, con đĩ.”
Thiên Tuyết, vẫn còn run rẩy sau cơn cực khoái, trừng mắt nhìn hắn. Cô bò lại, và dùng chính cái miệng vừa van xin của mình… để “phục vụ” hắn. Cô dùng hết kỹ năng cô học được (từ chính hắn) để hành hạ hắn.
Hắn cũng “ra”, nhanh hơn hắn tưởng.
“Một-một.”
“Hiệp cuối.” Hắn nói, kéo cô nằm xuống. “Lần này… chúng ta cùng xem.”
Hắn lại vào cô. Nhưng lần này, chậm rãi, mơn trớn. Hắn hôn cô, một nụ hôn sâu, tay vuốt ve cơ thể cô. Hắn đang dùng tình cảm.
Và đây… lại chính là thứ cô không thể chống cự.
Khi hắn thì thầm “Em là của tôi” vào tai cô, khi hắn hôn lên vết sẹo trên bụng cô, cô đã khóc. Và khi cô khóc… cô “ra”.
Hắn mỉm cười, thúc thêm vài cái cuối cùng, rồi gầm lên, bắn đầy tinh dịch vào trong cô.
Hắn đã thắng.
Hắn nằm đè lên cô, thở dốc. “Ba nguyện vọng. Nhớ đấy.”
Cô nhắm mắt, mệt lả. Cô đã thua. Thua vì hắn đã dùng thứ duy nhất cô yếu lòng: sự dịu dàng giả tạo.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận