Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ánh Sáng Của Kẻ Điên
Khi Lôi Hành bế thốc cơ thể nhẹ bẫng như một chiếc lá khô của Tỉnh Mịch Hà ra khỏi căn phòng địa ngục đó, hắn – một kẻ giết người không ghê tay – cũng phải rùng mình.
Cô không còn giống con người. Tóc tai bết bát, dính đầy bụi đất và máu khô. Quần áo rách nát, bốc mùi xú uế. Khuôn mặt hốc hác, đôi môi nứt nẻ rỉ máu, và đôi tay đầy những vết cắt sâu hoắm.
Hắn vội vã đưa cô đến bệnh viện tư nhân của tổ chức. Các bác sĩ lập tức tiến hành cấp cứu, truyền dịch, rửa ruột để lấy những mảnh sành ra khỏi dạ dày cô.
Trạm Lâu đứng bên ngoài phòng cấp cứu, nhìn qua tấm kính. Hắn vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân, vết thương trên vai rỉ máu nhưng hắn không cảm thấy đau. Nỗi đau trong lòng hắn lúc này lớn hơn gấp ngàn lần.
Hắn muốn trừng phạt cô, muốn bẻ gãy ý chí của cô, nhưng hắn không muốn cô chết. Nhìn cô thoi thóp trên giường bệnh, hắn cảm thấy như chính mình đang bị bóp nghẹt.
Khi Tỉnh Mịch Hà tỉnh lại, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là sự nhẹ nhõm, mà là sự hoảng loạn tột độ.
“Aaaaaa!” Cô hét lên thất thanh, tay chân quơ quào loạn xạ.
“Tỉnh Hà! Em đang ở bệnh viện! An toàn rồi!” Trạm Lâu lao tới, giữ chặt lấy vai cô.
Nhưng cô không nhìn thấy hắn. Cô mở to đôi mắt vô hồn, đồng tử giãn to nhưng không có tiêu cự. Ánh sáng đèn neon trắng toát của phòng bệnh đối với cô lúc này không khác gì bóng tối, bởi vì não bộ cô vẫn chưa thoát khỏi căn phòng giam cầm kia.
“Tối quá! Đừng nhốt tôi! Có ma… có tiếng nước… đừng nhốt tôi lại!” Cô gào thét, vùng vẫy kịch liệt, giật phăng kim truyền dịch trên tay khiến máu chảy dòng dòng.
“Bác sĩ! Mắt cô ấy làm sao vậy?” Trạm Lâu gầm lên, quay sang túm cổ áo vị bác sĩ đang đứng run rẩy.
“Đó… đó là hội chứng mù lòa tạm thời do chấn thương tâm lý và ở trong bóng tối quá lâu. Cô ấy… cô ấy cần thời gian để thích nghi…”
Trạm Lâu quay lại, ôm chặt lấy Mịch Hà đang lên cơn co giật vì sợ hãi. Hắn ghì chặt cô vào lồng ngực mình, mặc kệ cô cào cấu, cắn xé.
“Ngoan nào… có anh ở đây. Không ai nhốt em nữa. Anh là Trạm Lâu… là lão công của em đây…” Hắn thì thầm vào tai cô, giọng nói vừa dỗ dành vừa chiếm hữu.
“Lão công…?” Mịch Hà khựng lại. Cái tên này như một chiếc neo, giữ lại chút lý trí cuối cùng của cô giữa biển khơi điên loạn. Cô run rẩy sờ soạng khuôn mặt hắn, chạm vào sống mũi cao, đôi môi mỏng.
“Lão công… đừng bỏ em… em sợ bóng tối lắm… em sẽ ngoan… đừng bỏ em vào đó nữa…” Cô òa khóc, tiếng khóc nức nở, vỡ vụn, đầy sự van xin hèn mọn.
Trạm Lâu hôn lên trán cô, lên đôi mắt trống rỗng của cô. Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn len lỏi trong tim. Cô đã hỏng rồi, đã vỡ nát rồi. Và giờ đây, cô hoàn toàn thuộc về hắn, bám víu lấy hắn như cọng rơm cứu mạng duy nhất.
“Anh sẽ không bỏ em. Em là của anh. Chỉ cần em ngoan, anh sẽ cho em ánh sáng.”
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận