Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tộc trưởng phu nhân, cô giỏi thật đấy!”

“Thật là ngon quá đi! Vậy mà lâu nay tôi đều đem chúng vứt!”

“Sau này thú nhân nhà tôi đi săn, tôi sẽ dặn hắn trữ xương.”

“Ngon chết đi được!”

Bọn họ quả thực chưa từng được ăn món ngon như vậy, nước xương cùng rau củ được hầm tỉ mỉ có màu trắng đục, Đàm Ngư còn cẩn thận mà đích thân thêm gia vị cùng một chút nhân sâm.

Vừa ăn vào liền thấy tinh thần sảng khoái.

“Vậy các cô phải ăn nhiều vào đó!” Đàm Ngư ở cùng bọn họ rất vui vẻ, thú nhân chính là đều như vậy, vừa chân thật vừa thật thà: “Đợi chút nữa còn có sức cùng tôi làm mấy món đồ chơi.”

Giống cái ở bộ lạc không có nhiều công việc, ăn xong liền túm tụm lại một chỗ trò chuyện. Đàm Ngư đi nhờ một giống đực mang xương vừa rồi ăn dư tới suối, lần lượt rửa sạch trước vài cái, rồi mới gọi những giống cái khác tới để “thị phạm”

Cô trực tiếp cầm một cái xương ống lớn đập vào đá, xương mãnh thú rất cứng, cô đập rất nhiều lần, khiến đá nứt ra mới có thể khiến nó vỡ ra thành những mảnh lớn.

“Nhìn này, những mảnh xương này rất cứng!” Đàm Ngư đưa tay lên cao, giơ lên cho bọn họ thấy mảnh xương trong tay:: “Mài nó một chút sẽ rất sắc bén, có thể dùng để phòng hộ quanh tộc, đặt bẫy hoặc là để chúng ta bảo vệ bản thân.”

Giống cái ở nơi này tỉ lệ tử vong rất cao.

Bởi vì so với thú nhân, bọn họ quả thật quá yếu đuối, lại không có công cụ tự bảo vệ bản thân. Gặp thú dữ khi không có thú nhân bảo hộ chắc chắn sẽ mất mạng. Mùa đông lại là mùa hay có mãnh thú tấn công vào trong tộc, có rất nhiều giống cái đều bỏ mạng ở thời điểm này.

Đàm Ngư chia cho mỗi người một mảnh, rồi dạy bọn họ mài vào đá làm sao mới có thể sắc bén.

Tất cả giống cái đều hào hứng, thật nhanh trên tay mỗi người đã cầm một con dao.

“Loại này có thể dùng làm hàng rào bên ngoài, như vậy sẽ hạn chế thú rừng tấn công vào trong tộc.” Giống đực đứng bên cạnh cũng tự mình làm một con, vừa dùng nó cắt thử ngọn cỏ gần đó liền cảm thán: “So với dao đá thì tốt hơn nhiều lắm.”

“Còn có khí tức của mãnh thú. Những loài thú nhỏ sẽ dè chừng hơn.” Xà Húc lúc này bê một đám xương lớn tới, cầm lấy dao xương trên tay giống đực kia xem xét.

Mùa đông không chỉ nguy hiểm ở mãnh thú, những con thú nhỏ ăn thịt càng dễ dàng phá vỡ phòng thủ của bộ tộc, hơn nữa đôi khi chúng lọt vào kho lạnh chung, khiến lương thực bị thất thoát rất nhiều. Chưa tới hết mùa đông đã hết lương thực.

Thú nhân có thể chịu đói thời gian dài, nhưng giống cái đói sẽ rất dễ dàng mất mạng.

Trước đây đều là dùng xương mãnh thú để trong kho lạnh, tình trạng cũng có giảm đi một chút, nhưng suy cho cùng cũng không thật sự hiệu quả. Hiện tại có thể kết hợp dao xương này, cùng loại đặt bẫy mà Đàm Ngư từng dạy ở tộc thỏ. Không chừng có thể biến đám thú ăn thịt nhỏ kia thành một nguồn lương thực mới.

Không trách tộc trưởng vội vàng tới tộc thỏ đón người.

Nàng quả thật giống như thần nữ được thần thú phái tới vậy.

Mấy ngày liên tục Ý Hiên dẫn tộc nhân ra ngoài săn thú đến tối muộn mới về, trở về vẫn giữ nguyên dạng rắn mà cuộn vào một góc ngủ, Đàm Ngư cũng không có nói chuyện được nhiều với hắn.

Một tuần cuối, toàn bộ giống đực đều gấp rút ra ngoài chặt cây và nhặt củi khô.

Bởi vì cây trong bộ tộc không thể chặt, mỗi ngày đều đi rất xa, luân phiên nhau không ngừng nghỉ. Đến khi kho củi của bộ tộc và mỗi nhà đều được lấp chặt cứng thì đám giống đực đều gầy tới giống như mấy cái dây thừng bò ngoằn nghèo trên đất.

Một đoàn năm thú nhân cũng sớm đã lên đường tới bảo hộ tộc thỏ.

Sáng nay Ý Hiên không rời đi, Đàm Ngư vừa dậy đã thấy những bông tuyết đầu tiên, trắng muốt rơi xuống. Tuyết ở nơi này so với trái đất càng có phần trắng hơn, kích thước cũng lớn hơn rất nhiều. Nhiệt độ không khí cũng giảm đi rõ rệt. Mới hôm qua còn ấm áp, hôm nay Đàm Ngư đã lạnh tới nổi da gà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận