Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm… A…”

Cô không hiểu ý anh, nhưng cô vẫn nhớ cảm giác khi đạt cao trào, khoái cảm tột độ, dịu dàng tận xương, lan tỏa tận máu, cả cơ thể như đầm mình trong dòng nước ấm.

Cái ngứa chất chồng thành núi, sóng nhiệt ngày một dữ dội, Tống Đĩnh Ngôn liếm vành tai cô, giã xuống như đóng cọc.

Chợt, hai tiếng thở dốc một nhẹ một nặng gần như đồng thời cất lên, Tô Anh nhắm mắt cảm nhận cơn cực khoái mãnh liệt khuấy đảo trong cơ thể cùng tần suất co rút của vật thô dài đang vùi sâu ở bên trong, lực bắn mạnh mẽ khiến cô run rẩy, lập tức xụi lơ trong lòng anh.

***

Đêm đã khuya, Tống Đĩnh Ngôn ngồi ở đầu giường, cụp mắt nhìn người con gái đang say ngủ. Cô ngủ rất ngon, mái tóc đen dài xõa tung trên giường, càng tôn lên vẻ long lanh mê hồn của gương mặt nõn nà.

“Rrr… rrr…” Tiếng di động rung ở đầu giường vang lên. Anh liếc nhìn, xoay người đắp kín chăn cho cô trước, sau đó lấy di động, đợi cửa phòng đóng lại mới thong thả bắt máy.

“Thầy Tống à.” Đầu bên kia chẳng hề giấu ý cười, “Quý ngài chìm trong ải mỹ nhân, không nỡ ra luôn đấy hả?”

Chung Ý bảo tiếp: “Gọi suốt cả đêm mà giờ quý ngài mới chịu nghe máy.”

Tống Đĩnh Ngôn phớt lờ anh ta, “Có chuyện gì?”

“Cậu nghĩ kỹ chưa thế? Nhất định phải đấu với thái hậu nhà các cậu à?” Chung Ý khuyên nhủ, “Thầy Tống, hai bên cùng thiệt không phải là kết quả tốt đẹp gì đâu.”

Anh lạnh nhạt đáp: “Tôi biết.”

Đầu bên kia xuýt xoa, “Thật ra cậu chơi bời thôi cũng được mà, cần gì phải liều mạng thế, cậu có biết cậu phải mất bao nhiêu…”

“Chung Ý.” Tống Đĩnh Ngôn cắt ngang lời anh ta, dừng mắt trên cánh cửa phòng đóng chặt, “Tôi có trách nhiệm bảo vệ cô ấy.”

Giọng anh trầm thấp, đanh thép nói: “Trước nay tôi chưa bao giờ chơi bời với cô ấy cả.”

Hôm sau là ngày đi học, mới sáng sớm Tô Anh đã bị Tống Đĩnh Ngôn dựng dậy, ôm vào lòng dỗ rời giường. Bị vần vò đến tận khuya mới được ngủ, Tô đại tiểu thư lúc này hết sức phẫn nộ, sự gắt gỏng lên đến đỉnh điểm, nhăn mày đánh vào ngực anh.

Anh chẳng giận, mặc cô quấy phá trong chốc lát, rồi kề bên tai cô hỏi khẽ: “Thêm lần nữa, nhé?”

Người con gái lập tức tỉnh táo, nhảy bật khỏi giường, vừa chạy vừa kéo chiếc sơ-mi nhăn nhúm trên người. Quần lót lụa mỏng không che được cặp mông tròn ẩn dưới gấu áo, là hình ảnh dụ dỗ con người ta phạm tội.

Cô vọt vào phòng tắm, cảnh giác khóa cả cửa vì sợ anh đi theo.

Người đàn ông tựa nhẹ vào đầu giường, nheo mắt hồi tưởng cảnh tượng cám dỗ vừa rồi, nghĩ đến lúc anh liên miên ra vào nơi mềm mại của cô từ đằng sau, khi kết thúc, bờ mông trắng nõn in vài dấu tay đỏ lựng.

Cảm giác ấy, quả là mất hồn, khiến anh kiềm lòng chẳng đặng mà nếm thử thêm lần nữa.

Tối hôm qua Tô Anh mệt lử, lên xe rồi vẫn mơ mơ màng màng, ngay khi xe vừa khởi động, cô ngủ thiếp đi trong vô thức.

Tống Đĩnh Ngôn không quấy rầy cô, chu đáo tắt nhạc trong xe, để cô ngủ càng thêm ngon.

Lúc Tô Anh mơ màng thức giấc, xe đã đến cổng trường.

“—— Ưm.” Cô khẽ rầm rì.

“Dậy chưa?”

Người con gái vừa tỉnh hé đôi mắt ngái ngủ, như chú mèo con lười biếng, cô nhích mình, có vẻ như lại muốn ngủ tiếp. Người đàn ông thở dài, nhẹ xoa cằm cô, khẽ nhắc nhở, “Sắp muộn rồi đấy.”

Khoảng một phút sau, Tô Anh mới miễn cưỡng mở mắt, bởi vì ngủ không đủ giấc nên tâm trạng cô hết sức bực bội, cởi dây an toàn toan xuống xe, lại phát hiện không mở được cửa.

Cô bực tức quay ngoắt lại, thấy người đàn ông mỉm cười ấm áp.

Tô Anh bỗng thấy buồn bực, cô cảm thấy nụ cười của anh như có năng lực chữa trị thần kì, lửa giận mới nãy còn tuôn trào trong cô tắt ngúm cả nửa chỉ sau một cái liếc mắt.

“Anh không vào trường à?” Cô hỏi.

Anh không đáp lời, rút ra một tấm thẻ từ trong ví rồi đặt vào tay cô. Cô cúi đầu nhìn xuống, có phần kinh ngạc, lập tức từ chối: “—— Em không cần cái này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận