Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bản thân Trang Hạ chính là một người không thể nào mà có tính tình tốt được, ngữ điệu liền không kiên nhẫn: “Gia đình chúng tôi nghiêm khắc, ba mẹ em ấy đều không thích em ấy.”

Chủ nhiệm lớp lầm bầm trong miệng: “Cũng chẳng trách.”

Cô đưa Trang Hạ đi đến lớp Lê Đông, trên đường đi nói với cô: “Lê Đông trong trường học yêu đương, rất là thân cận gần gũi với các nam sinh, trẻ con tầm tuổi như em ấy đúng là thời điểm nhạy cảm, hơn nữa không chịu nghe khuyên răn của bố mẹ, đối với chuyện yêu đương càng thêm khát vọng.”

“Cô trở về phải khuyên nhủ Lê Đông, để em ấy đặt tâm tư lên học tập đi, không nên lãng phí thời gian mấy năm cấp ba quý giá này, mấy năm nay chính là hai năm mấu chốt có thể quyết định vận mệnh em ấy sau này!”

Trang Hạ âm thầm chấp nhận, không chừng Lê Đông đã sớm hối hận yêu đương rồi.

Chủ nhiệm lớp gọi Lê Đông ra khỏi lớp học.

Sau khi Trang Hạ đưa cô đi, thấy cảm xúc của cô vẫn luôn không đúng ở đâu đó.

Thẳng đến khi đi ra trường học, Lê Đông kéo góc áo khoác của Trang Hạ dừng lại.

“Tôi mang thai.”

Trang Hạ sửng sốt.

“Cô nói cái gì!” Giọng cô liền cao lên mấy lần.

Lê Đông ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung mà nhìn cô, vừa mở miệng liền giống như có thể bật khóc nức nở.

“Chị ơi, làm sao bây giờ, tôi không muốn mang thai, chị giúp tôi đi mà.”

Trang Hạ trong lòng cứng lại.

Cô vừa tức giận mà mắng em không lo thi thố, lại vừa hùng hùng hổ hổ lấy điện thoại ra: “Tôi quen một người bạn cảnh sát phá án của Khương Từ Niên, chờ trước tiên tóm được tên khốn này đã rồi tính!”

Lê Đông lau nước mắt, nghe lời đi theo Trang Hạ.

Nói đến cùng cô cũng chỉ là một nữ sinh cấp ba mười sáu tuổi, cho dù có nhiều tâm tư đi nữa, thì cũng bị mang thai dọa sợ, hiện tại chỉ có thể ỷ lại Trang Hạ.

Chờ tới lúc tới Cục Cảnh Sát rồi, Lê Đông mới chú ý tới, vị này chính là vị cảnh sát trung niên lần trước ở khách sạn dò hỏi cô, mặt mày hiền từ, lúc này ăn mặc một thân cảnh phục, chính khí chính trực.

“Tôi là Vu Kình, các cô gọi tôi hay cảnh sát đều được.” Vu Kình dẫn theo hai người đến phòng nghỉ.

Trên đường, Trang Hạ cấp tốc mà nói một lần ngọn nguồn với anh.

Vu Kình khó có thể tin nhìn về phía Lê Đông.

Lê Đông áy náy cúi đầu: “Thật xin lỗi, lần trước là cháu lừa chú, cháu đúng thật là có kết giao với Khương Từ Niên.”

Vu Kình trong lòng đè nặng một khối đá lớn, thở không nổi.

Bọn họ rõ ràng là nghiêm khắc giám sát như vậy, thế mà vẫn để một lỗ trống cho Khương Từ Niên chui lọt.

“Cùng tôi đi đã! Chúng ta trước đến bệnh viện, dựa vào đứa nhỏ này trong bụng cháu là đủ để định tội Khương Từ Niên rồi! Lần này nhất định khiến anh không thể chạy thoát nữa, nếu không anh sẽ còn khiến càng nhiều người vô tội bị thương.”

Vu Kình lấy điện thoại liên hệ người của khoa kiểm tra.

Anh túm lấy cánh tay Lê Đông đi ra ngoài, nện bước hùng hổ, giờ khắc này anh phảng phất như coi Lê Đông làm công cụ định tội Khương Từ Niên.

“Chờ đã! Chờ đã!” Trang Hạ đuổi theo trước hỏi: “Muốn đi bệnh viện làm gì? Phá thai sao?”

“Làm giám định, cơ thể của đứa nhỏ này khẳng định vẫn còn dịch thể của Khương Từ Niên, chỉ cần anh từng lưu lại bất kỳ dấu vết gì liền đủ sự thật để kết tội anh cưỡng gian trẻ vị thành niên”

Vu Kình phẫn nộ: “Chẳng trách vì sao cậu ta gần đây lại thành thật như vậy, có thể nhịn được dục vọng phạm tội, ra là bởi vì cậu ta với cháu ở cùng nhau.”

Vu Kình mặc thường phục vào, mang theo Lê Đông cùng Trang Hạ đi vào bệnh viện.

Kiểm tra phòng ngoài, Trang Hạ còn gọi điện thoại cùng với Trang Trình Viêm, giữa những hàng chữ biểu đạt sự phẫn nộ, không biết đầu bên kia nói gì đó, Trang Hạ quay đầu lại nhìn tới cô.

Sau đó nhẹ giọng nói một câu: “Trạng thái hiện tại của nó không tốt lắm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận