Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bầu không khí trên xe RV sau cuộc tranh cãi trở nên gượng gạo và nặng nề. Mọi người tản ra, mỗi người một góc, chìm vào những suy nghĩ riêng. Cố Viện cũng không dám trêu chọc ai nữa, cô ngoan ngoãn ngồi ăn đĩa điểm tâm mà Trần Vũ Hàng đã làm (dù anh ta đã bỏ đi với vẻ mặt đau khổ). Vị ngọt của bánh tan trong miệng, nhưng trong lòng cô lại thấy đắng ngắt.
Mấy ngày tiếp theo, nhóm sáu người (tính cả tài xế) rơi vào một trạng thái “chiến tranh lạnh” kỳ lạ. Các chàng trai vẫn chăm sóc cô, vẫn lịch sự, nhưng luôn giữ một khoảng cách nhất định. Họ như đang chờ đợi, chờ đợi cô đưa ra một sự lựa chọn, hoặc chờ đợi chính bản thân mình tìm ra câu trả lời cho mối quan hệ rối rắm này.
Nhưng Cố Viện là ai chứ? Cô là “Hư Hỏng”, là cô gái không chịu được sự cô đơn và nhàm chán. Ba ngày “ăn chay” đối với cô dài như ba thế kỷ. Cơ thể cô, vốn đã quen với việc được nuông chiều bởi dương vật đàn ông hằng đêm, bắt đầu biểu tình. Cô nhớ cảm giác được lấp đầy, nhớ những cú thúc mạnh mẽ, nhớ mùi vị tinh dịch.
Cô nhìn quanh một lượt. Trần Vũ Hàng vẫn còn đang dỗi. Lâm Ngạn thì hậm hực. Chu Nguyên Minh thì trốn tránh ánh mắt cô. Thẩm Vạn Cẩm thì… tên keo kiệt đó vẫn giữ thái độ “xem kịch vui”, chẳng thèm đoái hoài gì đến sự khiêu khích của cô.
Vậy thì chỉ còn lại một người. Tiêu Giai.
Người đàn ông lạnh lùng, ít nói, luôn âm thầm đi theo bảo vệ cô nhưng lại là người duy nhất chưa có quan hệ xác thịt thực sự với cô (ngoài lần khẩu giao trong tưởng tượng hoặc va chạm nhẹ). Anh ta giống như một tòa băng sơn chưa được khai phá, đầy bí ẩn và thách thức. Và quan trọng hơn, chọn Tiêu Giai sẽ là đòn đánh mạnh nhất vào liên minh ngầm của ba người kia, buộc họ phải lộ rõ bản chất thật sự.
Nghĩ là làm. Cố Viện bắt đầu lên kế hoạch quyến rũ Tiêu Giai.
Hôm đó, đến lượt Tiêu Giai lái xe. Mọi người đều đang nghỉ ngơi hoặc làm việc riêng ở phía sau. Cố Viện lén lút cởi bỏ hết quần áo bên trong, chỉ khoác độc một chiếc áo gió dáng dài màu be, thắt đai hờ hững. Cô trang điểm nhẹ, xịt chút nước hoa vào những điểm nhạy cảm, rồi rón rén bước lên ghế phụ lái.
“Anh lái xe một mình buồn không? Tôi lên nói chuyện với anh cho đỡ buồn nhé,” cô nói, giọng điệu tự nhiên nhất có thể, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh, vắt chéo chân đầy tao nhã.
Tiêu Giai liếc nhìn cô một cái, gật đầu nhẹ rồi tiếp tục tập trung vào con đường phía trước. “Không sao.”
Cố Viện mỉm cười, bắt đầu chiến dịch. Cô giả vờ cựa quậy, chỉnh lại tư thế ngồi, cố tình để vạt áo gió xẻ ra một chút, để lộ đôi chân dài miên man trắng muốt.
“Ưm… đường này xóc quá…” Cô than vãn, giọng nói nũng nịu pha chút rên rỉ.
Tiêu Giai nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng, nhưng khóe mắt anh đã bắt được hình ảnh đôi chân trần của cô. Anh nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh.
Cố Viện thấy anh không phản ứng, bèn táo bạo hơn. Cô đưa tay xuống dưới, luồn vào trong vạt áo, giả vờ xoa nắn đùi mình, nhưng thực chất là đang lướt nhẹ qua vùng tam giác mật.
“Anh xem này, da em bị cọ đỏ hết rồi…” Cô kéo vạt áo ra rộng hơn, để lộ hẳn một bên đùi non và thấp thoáng phần hông trần trụi.
Lần này Tiêu Giai không thể làm ngơ được nữa. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sững sờ khi nhận ra bên trong chiếc áo gió kia… cô hoàn toàn không mặc gì cả!
“Cô… cô làm cái gì vậy?” Giọng anh khàn đi, tay lái hơi loạng choạng.
“Nóng quá mà…” Cố Viện cười khúc khích, cởi luôn đai áo, để chiếc áo gió phanh ra hai bên.
Cơ thể tuyệt mỹ của cô hiện ra trọn vẹn trước mắt anh. Bầu ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa hồng hào, vòng eo thon thả, và đặc biệt là đóa hoa huyệt đang rỉ nước lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua kính chắn gió. Cô đang ngồi trên ghế, hai chân mở rộng, một tay đang mơn trớn ngay trên “cô bé” của mình.
“Tiêu Giai… em ngứa quá… anh giúp em gãi được không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận