Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vẫn nhớ lúc cô nói bí mật này cho Tập Khanh Liêu, hắn đã vô cùng ngạc nhiên thốt lên: “Thật thế sao? Thần kỳ thật, có người đồng âm với tên tôi, không những thế còn đồng âm cả họ lẫn tên nữa.”

(Tịch Khánh Liêu và Tập Khanh Liêu đều được đọc là Xi Qing Liao)

“Đúng thế, anh cũng cảm thấy thần kỳ phải không?”

Giống như tìm được người cùng chung chí hướng, Hoa Cẩn nhanh chóng chia sẻ chuyện thú vị cho hắn, sau đó cảm nhận được những tán thành và khích lệ mà trước mặt Tịch Khánh Liêu cô không bao giờ có được.

Tịch Khánh Liêu có thể phủ nhận tất cả mọi nỗ lực của cô, cô cố gắng nộp hồ sơ vào làm giáo viên trong trường đại học, vất vả qua bao nhiêu cuộc phỏng vấn mới thành công, nhưng hắn lại nói là do cô may mắn, giống như từ khi sinh ra cô đã được định sẵn là một kẻ vô dụng bất tài vậy.

Nhưng Tập Khanh Liêu thì không như vậy, hắn thực sự rất khác biệt.

Hắn động viên cô, làm bạn với cô, hắn hoàn hảo như vậy, thế mà lại kết bạn với cô. Dưới sự cổ vũ của hắn, cô có thể làm tất cả những chuyện mà lúc trước cô thậm chí còn chẳng dám nghĩ đến.

Những giáo viên khác thường hay nói đùa rằng người đàn ông chưa từng xuất hiện trong văn phòng bây giờ lại thường xuyên đến, mối quan hệ của hai người như thế nào không cần nói cũng biết.

Hoa Cẩn cũng không nói cho mọi người biết cô có bạn trai.

Một người bạn trai đã bỏ trốn khỏi thành phố lớn để tới thị trấn nhỏ này.

Hoa Cẩn cũng là con người, cũng có những ích kỷ, cô muốn được tận hưởng mối quan hệ không có rào cản này, hưởng thụ sự lãng mạn, hưởng thụ sự tự do không bị bất cứ thứ gì ràng buộc.

Tịch Khánh Liêu phát hiện ngày nào cô về tới nhà cũng vô cùng vui vẻ, dường như chỉ có một mình hắn chán nản cuộc sống khốn khó chật vật này. Hắn không muốn bị cô coi thường nên mới ra ngoài tìm việc, nhưng cũng không muốn hạ thấp bản thân đi làm mấy công việc thấp hèn, thế nên trở về nhà ngoại trừ tức giận cũng chỉ có tức giận.

Nếu như không phải bỏ trốn vì cô thì làm sao hắn có thể lưu lạc đến tình trạng như thế này được? Nhưng tại sao bây giờ chỉ có một mình hắn không được vui? Tại sao người như cô vẫn có thể vui vẻ đi làm như vậy?

Trời đột nhiên đổ mưa, hắn tới trường học đón cô, không ngờ lại nhìn được cảnh tượng đó.

Trên bậc thềm có hai người đang đứng chung một chiếc ô, Hoa Cẩn đang đứng cùng ai đó, cô bỗng nhiên bám lên vai người đàn ông, kiễng chân hôn lên môi hắn một cái.

Người đàn ông được hôn ngây người một lúc nhưng cũng không trốn tránh mà chỉ cúi đầu nhìn cô, ánh mắt vô cùng dịu dàng.

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía đối diện, ngay lập tức bắt gặp một ánh mắt chết lặng nhìn mình. Hoa Cẩn chột dạ, sợ hắn đột nhiên xông tới nên lập tức túm lấy ống tay áo Tập Khanh Liêu, kéo hắn chạy.

Trời dần tạnh mưa, Tịch Khánh Liêu mua một con dao, giấu trong túi quần rồi chạy vào trong trường học.

Sau cơn mưa, không khí vô cùng trong lành, còn lẫn cả một chút máu. Suýt chút nữa là hắn có thể cắt đứt động mạch cổ của tên đàn ông kia rồi, chỉ thiếu một chút thôi! Nếu như lúc đó hắn dùng sức mạnh hơn một chút thì tuyệt vời biết bao!

“Tiên sinh, xin tha mạng, tôi thực sự không biết cậu ấy là thiếu gia nhà họ Tịch.”

Người đàn ông bụng phệ trên công trường chắp tay cầu xin, liều mạng khóc lóc: “Nếu biết trước thì làm sao tôi có thể để cậu ấy làm việc nặng nhọc như thế này được? Nếu biết trước thì tôi đã đối xử với cậu ấy còn hơn cả tổ tiên của mình!”

Khổng Thành Văn ngậm cây kẹo mút vị táo, ngẩng đầu nhìn công trường đầy xe tải: “Lúc trước nhà họ Tịch đã đăng thông báo tìm người, báo chí tin tức ầm ầm như vậy, còn đăng kèm cả hình ảnh, ông thực sự không nhìn ra?”

“Tôi mắt mù! Tôi mắt mù! Ban đầu tôi đã nghĩ là cậu ấy, nhưng cậu ấy nói là không phải, còn báo cả địa chỉ nhà cho chúng tôi nữa! Thế nên tôi nghĩ chỉ đơn giản là người giống người thôi.”

Thông báo tìm người còn treo thưởng tận ba triệu, nếu như sớm biết thì ông ta đã lập tức báo lên rồi!

Khổng Thành Văn khẽ cười nhạt: “Ông đúng là, lại dám để anh ta làm việc ở một nơi như thế này, còn đánh nhau với người ta nữa. Nếu như để Tịch Tổ biết thì chắc công trường này sẽ bị san thành bình địa mất thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận