Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cao Trào Giữa Đêm Trường
Căn phòng ngủ lúc này giống như một chiến trường rực lửa, nơi chỉ có âm thanh của hơi thở dồn dập và tiếng va chạm xác thịt đầy mê mị. Mạnh Phù Sinh không cho Diêu Đinh bất cứ cơ hội nào để nghỉ ngơi. Anh lật người cô lại, để cô nằm sấp trên giường, hai chân dang rộng. Từ phía sau, anh mạnh mẽ đâm thẳng vào nơi sâu nhất của cô.
Cảm giác bị lấp đầy một cách đột ngột và tàn bạo khiến Diêu Đinh thét lên một tiếng nhỏ. Cô bám chặt lấy drap trải giường, những ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh. Mỗi cú thúc của anh đều chạm đến tử cung, mang theo một cơn sóng khoái cảm cực hạn khiến cô gần như ngất lịm.
“Ông xã… đừng… sâu quá…” Diêu Đinh khóc nức nở, nhưng giọng nói lại mang theo sự thỏa mãn không thể giấu giếm.
Mạnh Phù Sinh gầm nhẹ một tiếng khàn đặc, mồ hôi từ trán anh nhỏ xuống tấm lưng mịn màng của cô. Anh không ngừng chuyển động, nhanh và mạnh đến mức khiến chiếc giường gỗ cũng phải phát ra những tiếng kêu kèn kẹt. Anh yêu cái cách tiểu huyệt của cô kẹp chặt lấy vật thô cứng của anh, yêu cái cách cô rung rẩy dưới mỗi đợt tấn công của mình.
“Thật mẫn cảm… Đinh Đinh, anh muốn giết chết em trên giường mất thôi.” Anh cúi xuống, hôn lên vết sẹo nhỏ trên lưng cô, một vết thương từ quá khứ mà anh hứa sẽ bù đắp bằng cả cuộc đời này.
Khi cơn cực khoái ập đến, toàn thân Diêu Đinh co rút kịch liệt, mật hoa phun trào như suối nguồn tưới đẫm lấy côn thịt đang sưng to của Phù Sinh. Anh cũng không thể chịu đựng thêm được nữa, siết chặt lấy mông cô, đẩy thật mạnh thêm vài cái rồi bắn toàn bộ tinh dịch đặc sệt vào nơi sâu thẳm nhất của cô.
Sau cơn bão táp, cả hai nằm vật ra giường, hơi thở vẫn còn chưa bình ổn. Mạnh Phù Sinh kéo chăn đắp cho cô, rồi ôm chặt cô vào lòng, hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Trong không gian yên tĩnh, Diêu Đinh khẽ hỏi: “Phù Sinh, anh nghĩ ‘chưa bao giờ có được’ đau khổ hơn, hay ‘có được rồi mà mất đi’ đau khổ hơn?”
Phù Sinh im lặng hồi lâu, tay vuốt ve mái tóc rối của cô. “Thật ra đều giống nhau, Đinh Đinh ạ. Cả hai đều dẫn đến sự cô độc tuyệt đối. Nhưng chúng ta sẽ không như thế. Chúng ta sẽ là hai đường thẳng giao nhau và rồi hòa làm một, mãi mãi không bao giờ tách rời.”
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng dịu dàng đang dát một lớp bạc lên nền tuyết trắng. Anh biết, ngày mai sẽ còn rất nhiều sóng gió, từ Chu gia, từ vị hôn thê giả dối kia, và cả từ bác sĩ Trương – người đang nắm giữ một bí mật có thể thay đổi tất cả. Nhưng trong khoảnh khắc này, được ôm người phụ nữ của mình trong tay, anh cảm thấy mình đã có cả thế giới. Anh sẽ chiến đấu, sẽ bảo vệ hạnh phúc này bằng mọi giá, dù phải trả bằng máu hay nước mắt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận