Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Nợ Từ Tiền Kiếp
“Lục… Lục thần y…” Bạch Trì tỉnh lại, vội bò tới, bám lấy chân Lục Đại Lâm. “Chị em… chị em có cứu được không?”
“Cứu được!” Lục Đại Lâm gắt. “Không cứu được thì nửa đêm nửa hôm ông đây vác mặt đi bắt mấy con ‘tiên dược’ ghê tởm này về cho nó ngắm à?”
Gã mở cái hũ sành ra, một mùi tanh tưởi xộc lên. Bên trong là lũ côn trùng đen ngòm, bóng nhẫy, đang cuộn xoắn vào nhau. “Thấy không? Mấy con này sẽ chui vào người chị cậu, hút cạn tà khí, nuôi lại đan nguyên cho nó.”
Lục Đại Lâm rút một con dao găm sắc lẹm, bước về phía Bạch Thanh Thanh. “Giờ thì tránh ra, tao phải rạch ngực nó.” Gã đưa tay định xé toạc áo của Bạch Thanh Thanh.
“Không!” Bạch Trì hét lên, lao tới ôm chầm lấy chị mình. “Anh… anh không được cởi đồ chị ấy! Anh… anh rạch qua áo đi!”
“Mẹ kiếp! Qua áo làm sao tao biết chính xác vị trí tim? Mày muốn chị mày chết à?”
“Em không biết! Anh không được cởi!”
“Trời ơi là trời! Phiền phức!” Lục Đại Lâm gãi đầu, bực bội. “Được rồi! Được rồi! Không cởi! Lệch một li là ông đây không chịu trách nhiệm đâu đấy!”
Trần Chiêu Hàn kéo Từ Tư Nhan đứng dậy. Cảnh tượng này thật sự quá ghê tởm. “Đi.”
Ra khỏi căn lán hôi hám, không khí trong lành của núi rừng ùa vào phổi. Từ Tư Nhan mới thở phào nhẹ nhõm. “Vậy là… anh thật sự trong sạch?”
Anh lườm cô. “Em còn hỏi câu đó nữa, anh sẽ làm cho em sốt lại đấy.”
Cô bật cười, lòng nhẹ bẫng. Nhưng niềm vui đó không kéo dài được lâu.
Những ngày sau đó, một cảm giác bất an kỳ lạ bắt đầu xâm chiếm cô. Cô luôn cảm thấy có một ánh mắt vô hình đang theo dõi mình. Nó không phải là ánh mắt thù địch của dân làng, cũng không phải ánh mắt nóng bỏng của Trần Chiêu Hàn. Nó lạnh lẽo, xa xăm, như một con rắn rình mồi.
Và những giấc mơ quay trở lại.
Lần này còn rõ ràng hơn.
Cô thấy gia tộc mình, nhà họ Hàn, những bậc trưởng bối với gương mặt lạnh lùng. Họ đang ra lệnh truy sát cô. “Phản đồ! Bắt nó về!”
Rồi cảnh tượng lại thay đổi. Cây cầu Nại Hà sương khói mờ ảo. Dưới chân cầu, trong bóng tối vĩnh hằng, linh hồn con sói trắng vẫn co ro ở đó. Tiếng trụ trì chùa Tịnh Am vang lên: “Con nợ nó một mạng. Phải siêu độ cho nó.”
“Làm thế nào?”
“Phải để kiếp này của nó… Trần Chiêu Hàn… nhớ lại tất cả.”
Cô bật tỉnh, mồ hôi ướt đẫm. Chỉ có Trương đạo sĩ, sư phụ của Lục Đại Lâm, mới có thể làm được điều đó. Nhưng… sau khi anh nhớ lại… thì sao?
Cô phải đi. Cô không thể ở lại. Ở lại đây, cô sẽ mang tai họa đến cho anh, cho cả ngôi làng này. Nhà họ Hàn sẽ không tha cho bất cứ ai che giấu cô.
Nhưng… rời đi? Rời xa vòng tay này? Rời xa người đàn ông đã khiến cô biết thế nào là sống, thế nào là yêu, thế nào là đê mê?
Tim cô như bị ai đó bóp nát.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận