Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong một diễn biến khác, khi hay tin Mộ Thần và Lâm Nhạc đã hóa giải mọi hiểu lầm xích mích, chính thức làm hòa và dọn về chung một giường, Phó Mạnh Đình như người mất hồn. Cơn đau thắt nơi lồng ngực gặm nhấm anh, nhưng là một người đàn ông trưởng thành, anh chọn cách rút lui trong im lặng, dằn vặt nhường lại hạnh phúc, chỉ lẳng lặng đứng lùi về phía sau âm thầm chúc phúc cho người phụ nữ anh từng thầm thương trộm nhớ suốt bảy năm ròng.
Hôm nay, anh mạnh dạn nhắn tin đặt một bàn tiệc riêng tư tại nhà hàng Pháp, hẹn gặp Lâm Nhạc và cả Phùng Lệ Quân ra ngoài dùng bữa, coi như một buổi tiệc tẩy trần, nói lời chào tạm biệt cuối cùng để dứt áo chuẩn bị bay thẳng về Mỹ, chôn vùi đoạn tình cảm đơn phương này.
Thế nhưng, Mạnh Đình đã có tính toán riêng. Anh cố tình báo kẹt xe, nhùng nhằng đến trễ mất ba mươi phút, để Lâm Nhạc và Lệ Quân có không gian yên tĩnh, riêng tư tâm sự mỏng với nhau trước.
Tại bàn tiệc góc khuất, Lâm Nhạc nhấp một ngụm trà nóng, khuôn mặt thoáng nét ngập ngừng. Cô đưa tay xoay xoay chiếc ly, khẽ cắn môi dưới, không biết mở lời ra sao với bạn thân.
“Lệ Quân… tớ… tớ có một bí mật hệ trọng này muốn thú tội với cậu.”
“Có rắm gì giấu giếm thì cậu mau phóng ra đi! Làm cái mặt nghiêm trọng như đưa đám thế, tớ đang vểnh tai nghe đây.” Lệ Quân khuấy nhẹ ly sinh tố, mỉm cười giục.
“Thật ra… mình và cái lão già bạo chúa Mộ Thần đó… đã làm hòa, nối lại tình xưa rồi. Hai đứa nhóc cũng đã gọi anh ấy là ba ba. Mình… mình quyết định sẽ bám lại đây, ở lại bên cạnh, chung giường với anh ấy.”
Lệ Quân không tỏ vẻ ngạc nhiên, cô điềm tĩnh gật đầu, vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay bạn: “Khỏi cần rào trước đón sau, mình thừa biết tỏng rồi. Cái tính khí ngoan cố của cậu làm sao chống lại được sức công phá, tán tỉnh sặc mùi hoóc-môn của anh ta chứ. Thật ra mình đã đánh hơi được, dự đoán cái ngày hai người lõa thể ôm nhau trên giường sẽ đến từ tám kiếp trước rồi. Dù sao thì Mộ Thần cũng là tác giả, là cỗ máy gieo tinh trùng đẻ ra hai đứa bảo bối nhà cậu. Hai người gương vỡ lại lành, dọn về nắc nhau xả láng là chuyện tốt mà, gia đình đoàn tụ. Chúc mừng cậu nhé, cuối cùng cũng tìm được bờ vai vững chắc để giạng háng nương tựa!”
“Cảm ơn mỏ hỗn của cậu… Nhưng, Lệ Quân à, chuyện tình ái của tớ viên mãn rồi, còn cậu thì sao? Chuyện giữa cậu và anh Mạnh Đình… rốt cuộc đã tiến triển đến bước nào rồi? Anh ấy có đè cậu ra hôn hít, hay vạch quần chứng tỏ tình yêu chưa?” Lâm Nhạc nheo mắt dò hỏi.
Nghe ba chữ “Mạnh Đình”, nụ cười tươi tắn trên môi Lệ Quân như bị đông đá, rồi vỡ vụn tắt ngấm. Cô rụt tay về, cúi gằm mặt xuống nhìn ly nước, giọng chua chát, nghẹn ngào:
“Mình và anh ấy… làm đéo gì có khả năng tiến xa được chứ. Cậu thừa biết vị trí độc tôn trong trái tim anh ấy là ai mà. Kể từ cái đêm ngu muội trao thân đó, mình đã tỉnh mộng rồi. Mình chỉ là một con rối lấp chỗ trống, một món đồ chơi thay thế thôi. Mình mệt mỏi theo đuổi cái bóng lưng lạnh nhạt đó rồi, mình đã quyết định từ bỏ đoạn tình cảm đớn hèn này, buông tay vĩnh viễn.”
Lâm Nhạc nghe tim nhói lên vì thương xót cho cô bạn thân trắc trở. Cô chồm người tới, nắm chặt lấy hai bàn tay lạnh lẽo của Lệ Quân, ra sức an ủi, dỗ dành:
“Lệ Quân, cậu đừng bi quan, tự ti nhụt chí thế. Anh Mạnh Đình không phải loại đàn ông ăn xong quẹt mỏ, vô tâm như vậy đâu. Mình tin sắt đá cũng có ngày mòn, mưa dầm thấm lâu, rồi chắc chắn anh ấy sẽ bị hơi ấm và sự chân thành của cậu đè bẹp, nhận ra đoạn tình cảm cậu dành cho anh ấy lớn lao thế nào thôi. Cậu xinh đẹp, ngực nở mông cong thế này, đừng dễ dàng buông súng từ bỏ sớm thế.”
“Nhạc Nhạc à, cậu không cần cố gắng an ủi, vẽ ra viễn cảnh ảo mộng cho mình đâu. Mình tự biết thân biết phận, hiểu quá rõ vị trí thảm hại của mình trong lòng anh ấy nằm ở xó xỉnh nào mà.”
Đúng lúc này, Phó Mạnh Đình vừa bước tới góc khuất của nhà hàng. Đôi chân anh vô tình khựng lại một nhịp khi nghe trọn vẹn những lời bộc bạch chua xót thốt ra từ miệng hai cô gái.
Lệ Quân nói cô ấy từ bỏ sao?
Một câu nói ngắn gọn nhưng sắc lẹm như lưỡi lam rạch thẳng vào tâm trí anh. Tại sao nghe câu tuyên bố vứt bỏ đoạn tình cảm đó của Lệ Quân, lồng ngực anh lại đột ngột hẫng đi một nhịp? Trái tim bỗng dưng co rút, nhói lên một cơn đau âm ỉ, khó chịu đến nghẹt thở thế này? Cảm giác như có một thứ gì đó vô cùng quan trọng, quý giá mà anh đã vô tình lơ đễnh bỏ quên đang dần trôi tuột khỏi kẽ tay.
Anh hít một hơi sâu, điều chỉnh lại nét mặt, sải bước đến bàn ăn của hai cô gái, nở một nụ cười rạng rỡ, ấm áp đến thân thiện.
Lâm Nhạc ngước lên, ánh mắt lém lỉnh đảo qua lướt lại giữa Lệ Quân và Mạnh Đình, rồi cười tươi roi rói:
“Ô kìa, anh Mạnh Đình! Trái đất tròn quá, đúng là duyên phận đưa đẩy trùng hợp ghê, anh mau kéo ghế ngồi xuống đây đi!”
Lâm Nhạc vừa hớn hở nói, vừa cố tình giơ tay chỉ thẳng vào chiếc ghế sát sạt ngay cạnh Lệ Quân. Thừa biết cô bạn thân đang giở trò làm bà mai, cố tình bày binh bố trận tạo cơ hội đụng chạm thể xác cho mình, Lệ Quân khẽ nheo mắt lườm Lâm Nhạc một cái sắc lẻm. Nhưng dù ngoài miệng phản đối, cơ thể cô lại ngoan ngoãn nhích mông vào sát mép trong, chừa ra một khoảng trống rộng rãi nhường chỗ cho Mạnh Đình.
Lâm Nhạc lại tủm tỉm cười, nhướng mày châm chọc:
“Anh chắc chắn là chỉ tiện đường công tác đi ngang qua đây thôi thật sao? Hay là… trong lòng đang nhớ nhung nhung nhớ ai đó nên kiếm cớ mò đến để ngắm mặt đây?” Vừa nói Lâm Nhạc vừa đảo đôi mắt đầy ẩn ý lia về phía Lệ Quân.
Mạnh Đình giật thót, lúng túng vội vàng hắng giọng lên tiếng giải thích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận