Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

kia càng hài hòa hơn nhiều, Đường Đường thân với Mễ Việt nhất, còn Sở Sam lại vì không thích Nhan Nghiên nên cô ấy đối với Đường Đường cảm thấy rất có hứng thú.
Đối với điểm này, Đường Đường thật sự không biết nói gì.
Sở Sam đúng là e sợ thiên hạ không loạn, trên mặt hận không thể viết mấy chữ cô ấy muốn xem náo nhiệt, tận dụng mọi thứ châm ngòi để cô và Nhan Nghiên nháo lên.
Còn lại Lưu Linh, cô ấy năm nay đã 41 tuổi, là ca sĩ dưới trướng của Thánh Ngu, vì cùng chung một công ty quản lý nên cô ấy gọi Bách Thần là sư đệ, gọi Đường Đường là sư muội.
Đường Đường cũng một chữ lại một chữ sư tỷ, thoạt nhìn hài hòa vô cùng.
Một đường nói nói cười cười cuối cùng cũng đến đích.
Mễ Việt thấy vách đá đến trăm mét liền có chút lúng túng, trước đó còn tuyên bố sẽ nhảy trước để làm gương cho mọi người nhưng hiện tại lại lôi kéo Đường Đường muốn nhảy chung.
Sở Sam bên cạnh cười muốn điên rồi,
“Mọi người đều nói chỉ có người yêu mới nhảy hai người!”

“Em mặc kệ!”
, Mễ Việt lắc đầu như trống bỏi,
“Đường Đường, nếu cô không nhảy với tôi, tôi liền…”

“Anh liền làm gì?”
, Đường Đường cũng vui vẻ.
“Tôi liền khóc.”
Ha ha ha ha ha, Đường Đường thật sự bị anh chàng này làm có cười chết, thật ra cô có hơi sợ, kết quả bị câu nói kia của Mễ Việt làm cho một chút cũng không sợ nữa.
Thật ra kiểu nhảy bungee này không phải kiểu trói chặt chân nhảy xuống mà là kiểu có một bàn đu dây song song nhau, người chơi sẽ ngồi lên bàn đu dây sau đó trực tiếp bị ném xuống [1].
Đường Đường đáp ứng phải cùng nhảy với Mễ Việt, lúc này Mễ Việt mới vừa lòng.
Đợi khi nhân viên đã cột chắc đai an toàn, kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần thì Mễ Việt mới vỗ vỗ bả vai Đường Đường,
“Đừng sợ, có tôi ở đây.”
Đường Đường:…
Tôi không sợ, là anh sợ có được không?
“Một lát nữa nếu cô sợ thì gọi tên tôi”
, Mễ Việt liên tiếp dặn dò Đường Đường, kết quả lời còn chưa nói xong nhân viên bên cạnh đã thả bọn họ xuống, âm thanh của Mễ Việt tức khắc nâng lên quãng tám,
“A a a, Đường Đường, cô đừng sợ, a a a a a!!”
Bàn đu dây bị thả xuống, sau đó lấy tốc độ 170 km trên giờ thẳng tắp rơi xuống.
Khi cô còn chưa kịp thích ứng cảm giác rơi tự do đã bị tiếng thét chói tai của Mễ Việt hấp dẫn lực chú ya.
Mễ Việt thật sự muốn điên rồi, trước đó bảo Đường Đường kêu tên cậu nhưng hiện giờ thì cái gì cũng mặc kệ, ngược lại còn bắt đầu gọi Đường Đường, chẳng những kêu tên Đường Đường thôi mà còn có những người khác.
“Đường Đường a a a a, má ơi!!!
Mẹ ơi!!!”
Đường Đường thật sự không bị nhảy bungee hù chết mà là bị Mễ Việt làm thiếu chút nữa cười chết.
Rốt cuộc khi dây bắt đầu chậm rãi bay lên, lúc này Mễ Việt mới không sợ như vậy nữa nhưng vẫn ôm chặt lấy cánh tay Đường Đường không buông.
Thẳng đến khi lên trên rồi mới lưu luyến buông tay ra, sau đó hít một hơi thật sâu làm bộ như cái gì cũng chưa phát sinh.
Lưu Linh và Sở Sam có chút sợ hãi hỏi trò này có đáng sợ không, Đường Đường chưa kịp mở miệng thì Mễ Việt đã đảm bảo,
“Không đáng sợ.
Một chút cũng không đáng sợ, so với tưởng tượng của em thì khá hơn nhiều.”
Đường Đường:……
Cậu có mặt mũi nào lại nói ra những lời như vậy!
Rõ ràng còn sợ đến mức kêu mẹ kìa.
Mễ Việt tích cực chỉ đạo hai người còn lại chơi, còn cô lại mở điện thoại lên phát hiện trong nhóm chat của tám người bọn họ có tin nhắn.
Vừa rồi Sở Sam đã quay lại quá trình cô và Mễ Việt cùng nhau chơi nhảy rồi gửi vào trong nhóm.
Bách Thần và vài người rời khỏi viện bảo tàng liền tìm một quán cà phê, mọi người ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm.
Bốn người đang ngồi, ngoại trừ Bách Thần ra thì toàn bộ đều là diễn viên, cùng nhau hàn huyên vài câu liền khó tránh nhắc tới chủ đề điện ảnh, mà gần đây vấn đề hấp dẫn nhất chính là chuyện tác phẩm mới của Nhan Nghiên đoạt giải.
Trương Nhã Trúc cực kỳ thích bộ điện ảnh này, đặc biệt có một đoạn ngắn, Trương Nhã Trúc còn xem đến vài lần.
Trong đoạn đó kỹ thuật diễn của Nhan Nghiên thật sự là đến rất nhiều diễn viên lão làng khác cũng khó có thể diễn ra được.
Đúng đúng đúng, chính là đoạn đó, ánh mắt Bách Thần sáng rực lên,
“Em cũng thích đoạn đó nhất.
Vốn dĩ XX chết em không hề đau lòng lắm, kết quả khi chị Nhan Nghiên khóc em lập tức không thể chịu nổi…”
Khuôn mặt Nhan Nghiên cứng đờ, cô chỉ xem bộ phim đó một lần, hơn nữa còn là vì để ứng phó nên cô xem rất qua loa.
Bây giờ Trương Nhã Trúc và Bách Thần đều nói về đoạn ngắn nào đó, cô gần như là không có ấn tượng gì, đến nỗi bên trong có mấy vai phụ cô cũng chẳng nhớ.
Trương Nhã Trúc thật sự rất thưởng thức Nhan Nghiên.
Nhan Nghiên đúng là diễn viên trời sinh, ngộ tính rất cao, người ngoài chỉ thấy được bề nổi bên ngoài nhưng cô lại có thể nhìn ra tinh túy bên trong.
Cô đã diễn hơn hai mươi năm, cũng không thể không cảm thán Nhan Nghiên diễn tốt, hiện giờ cô là thật lòng muốn nói chuyện với Nhan Nghiên, muốn bày tỏ cảm xúc của bản thân trong đoạn ngắn đó.
Kết quả khi nhắc đến chủ đề này Nhan Nghiên lại giống như không có ý muốn nhắc đến, chẳng những không muốn nhắc đến mà còn cố ý tránh đề tài này.
Mày Trường Nhã Trúc không thể thấy được nhăn lại, sau đó nhẹ nhàng bâng quơ dời đi đề tài, nhưng thái độ đã không như vừa rồi.
Bách Thần phát hiện không khí không hiểu sao lại trở nên xấu hổ, bây giờ có tiền bối ở đây, anh cũng không thể bênh vực Nhan Nghiên quá rõ ràng, vì thế dựa theo sở thích của Trương Nhã Trúc mà nhắc đến mấy bộ phim nhựa không tồi khác.
Đừng thấy anh là ca sĩ thì không biết, thật ra anh vì Nhan Nghiên nên phàm là tác phẩm nào Nhan Nghiên đã từng đề cử anh đều xem qua, hiện giờ muốn nói tiếp cũng là đạo lý rõ ràng.
Trương Nhã Trúc ngược lại rất kinh ngạc, Bách Thần dường như đối với phim ảnh cũng có chút hiểu biết.
Hơn nữa cô nhìn ra được Bách Thần đang muốn giảm bớt bầu không khí nên cũng nguyện ý cho Bách Thần mặt mũi.
Bách Thần một bên hàn huyên với Trương Nhã Trúc một bên thường xuyên gợi chuyện với Nhan Nghiên.
Anh gần như đã nhắc đến tất cả các bộ điện ảnh trước đây của Nhan Nghiên nhưng dường như cô hoàn toàn không muốn nhắc đến.
Bách Thần không biết có phải bản thân đã nhìn lầm hay không.
Anh vậy mà lại thấy, biểu cảm của Nhan Nghiên tựa như có chút không kiên nhẫn.
Bách Thần đột nhiên không còn hứng thú ba phải tiếp nữa.
Vì thế tình hình trở thành Trần Vũ và Trương Nhã Trúc hai người thảo luận một vài việc lặt vặt khi đóng phim, Bách Thần ở bên thất thần nghe.
Đột nhiên Nhan Nghiên hỏi anh, gần đây chuẩn bị album thế nào.
Nếu Nhan Nghiên đã hỏi thì Bách Thần cũng không giấu diếm.
Sau khi anh nói một đống lớn liền nghe Nhan Nghiên nói cô thích phong cách một bài hát trước đây của anh.
Bách Thần rốt cuộc cũng lên chút tinh thần, cuối cùng hai người cũng có chung đề tài.
Trương Nhã Trúc bất động thanh sắc đem ánh mắt thu về.
Ban đầu cô cho rằng là do Nhan Nghiên không muốn nghị luận về tác phẩm của mình, nhưng sau đó lại phát hiện dường như Nhan Nghiên đối với phương diện điện ảnh không hề có hứng thú, khi nói đến công việc của mình liền hiện ra một bộ không có kiên nhẫn, còn nói đến việc Bách Thần hát lại thật ra nói đến đâu ra đó rõ ràng.
Trương Nhã Trúc là một người có tình yêu cuồng nhiệt với nghiệp diễn, cô yêu công việc này, cũng thích các tác phẩm của những diễn viên khác.
Nhưng là Nhan Nghiên vừa có tố chất tốt, vừa có thiên phú vậy mà cô ấy một chút cũng không thích công việc này.
Trương Nhã Trúc thừa nhận, cô thật sự thất vọng.
Trước đây cô còn nghĩ sẽ mượn cơ hội này để tâm sự một vài ý tưởng tâm đắc với Nhan Nghiên, bây giờ đã biến mất sạch sẽ.
Lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua một chút, đúng lúc thấy Sở Sam gửi qua một video, Trương Nhã Trúc sau khi xem xong vỗ ngực cười cười,
“May là tôi không đi nhảy, thật quá dọa người.”
Trần Vũ nhìn thoáng qua,
“Có điều nhìn qua đúng thật là rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ.”
Trong nháy mắt Bách Thần bị dời đi lực chú ý.
Có quỷ mới biết vừa rồi khi ở viện bảo toàn, anh có bao nhiêu ý nghĩ muốn vọt tới bên kia cùng nhau chơi nhảy bungee.
Ba người kia còn nghe được mùi ngon nhưng bản thân Bách Thần lại chán muốn điên rồi.
Dọc đường đi anh luôn thất thần nghĩ đám Đường Đường bên kia chơi thế nào, hiện giờ vừa nghe có video liền không chút nghĩ ngợi mở ra.
Kết quả không xem còn tốt hơn, trong video, anh phát hiện Mễ Việt lại quấn lấy Đường Đường muốn cùng nhau chơi, nhưng quan trọng hơn, Đường Đường vậy mà đồng ý với Mễ Việt!
Sau đó anh liền trơ mắt nhìn hai người họ rớt xuống.
Cho dù chỉ xem video thôi nhưng cũng có thể cảm giác được cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ khi chợt rơi xuống.
Chơi thật vui a.
Thật kí©ɧ ŧɧí©ɧ a.
Thật mẹ nó hối hận a.
Bách Thần ủ rũ, đến tâm tình thảo luận về ca khúc mới cũng không còn.
Mọi người ở bên kia chơi nhảy bungee còn anh chỉ có thể ở đây ba phải, cố gắng thể hiện cái gì cho ai xem!
Trương Nhã Trúc thấy một đám người trẻ tuổi chơi vui nên tâm tình cũng vui theo.
Lát sau Trương Nhã Trúc lấy điện thoại ra gọi cho Đường Đường,
“Thời gian không sai biệt lắm, gọi điện thoại kêu bọn họ đến đây, chút nữa chúng ta cùng nhau ăn cơm.”
Mọi người không có gì dị nghị, Trương Nhã Trúc gọi điện thoại cho Đường Đường, đơn giản nói hai câu liền cắt đứt,
“Chúng ta đi trước đi, lát nữa bọn họ sẽ đến.”
Bách Thần đột nhiên nghĩ đến gì đó, lấy điện thoại ra gọi cho Đường Đường.
Mới rồi còn nhận được điện thoại của

Bình luận (0)

Để lại bình luận