Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì kính trọng Thẩm Giai nên cho Đỗ Yểu Yểu thể diện, tấm lòng này khiến hai quý nữ không thể nói được gì.
Đỗ Yểu Yểu cảm thấy xấu hổ cực kỳ. Nếu nàng và Thanh lớn ca ca đã hứa hôn rồi bị người cướp hôn, nàng sẽ tức chết, không đội trời chung với người nó, đừng nói khoan dung, không bóp chết đối phương là may rồi.
Không biết nhờ lễ giáo tam tòng tứ đức của cổ lớn đã giáo dục nữ tử phải có lòng dạ rộng lớn, chia sẻ nam nhân hay Lâm Thư Uyển yêu ai yêu cả đường đi, vì yêu Thẩm Giai nên bằng lòng chừa thể diện cho thê tử của hắn trước mặt người khác.
Lần đầu tiên Đỗ Yểu Yểu cảm thấy nguyên chủ đã phá hỏng một mối nhân duyên tốt của người khác.
Lâm Thư Uyển nên trở thành vợ cả của Thẩm Giai, nàng ta rộng lượng và có thể bao dung cho việc Thẩm Giai cưới vợ bé, mở rộng hậu cung. Hơn nữa, Thẩm Giai cưới Lâm Thư Uyển là sẽ lấy được ánh trăng sáng của hắn, từ đó biến thành nam nhân tốt và chung tình.
Đồng thời người vợ trước làm bia đỡ đạn như nàng sẽ không tồn tại, cho dù nàng xuyên đến đây thì vẫn có thể nghĩ cách sống một cuộc sống nhàn nhã với mẫu thân của mình.
… Rời xa nam nhân cặn bã, không bệnh không họa.
Đỗ Yểu Yểu lên thuyền, hai quý nữ khác không ai tình nguyện ngồi gần nàng, vì vậy nàng chỉ đành ngồi cùng Lâm Thư Uyển.
Ba chiếc thuyền bơi song song với nhau, mùa xuân băng tan, hồ nước trong vắt thấy đáy, thi thoảng những chú cá ngủ đông lắc lư thân thể béo mập và ló đầu ra.
“Thư Uyển, cá mè của nhà ngươi nuôi tốt thật đó!” Một quý nữ phấn khởi kêu lên.
“Thịt cá mè mềm và chắc, không mật ít xương, hầm chung nồi với hoa đào đầu xuân, thật sự khiến người ta thèm ăn đến mức rụt lưỡi vào trong!” Một quý nữ có kiến thức tiếp lời.
Lâm Thư Uyển cười nói: “Tiệc trưa hôm nay cũng có cá mè, cung cấp cho mọi người đỡ cơn thèm trước. Nếu các tỷ muội thích như thế, có thể vớt mấy con để mang về nấu.”
Nàng ta vừa nói vừa ra hiệu bằng tay, lệnh cho tỳ nữ trên ba chiếc thuyền lấy vợt lưới bằng trúc đã được chuẩn bị từ trước.
Chèo thuyền du ngoạn trên hồ, vui vẻ bắt cá, các quý nữ ở kinh thành đều cho đó là thú vui tao nhã.
Thuyền này bắt được một con, thuyền kia bắt được hai con, có người đề nghị: “Chúng ta thi đi, trước khi lên đảo, thuyền nào ít cá nhất thì người trên thuyền phải mời mọi người dùng một bữa thật thịnh soạn ở tửu lâu đắt nhất kinh thành.”
“Được, được, được!” Các quý nữ đồng ý rối rít, tập trung vớt cá.
Hai quý nữ trên thuyền Đỗ Yểu Yểu không cho nàng chạm vào gậy trúc, nàng mừng vì được thảnh thơi.
Nàng đứng trên thuyền, áo trắng phấp phới trong gió, dáng người yểu điệu như đóa hoa đào mới nở với nhụy hoa thơm ngát, cũng giống như một đóa hoa sen thoát tục khẽ lắc lư trên hồ.
Các lang quân trẻ tuổi ở tiền sảnh nghe nói các quý nữ ở hậu viện có nhã hứng như thế bèn rục rịch, muốn đến chèo thuyền du ngoạn.
Sở Đắc và Thẩm Giai đi tới bên bờ, từ xa đã thấy một bóng dáng mảnh mai, hắn ta huýt cùi chỏ vào Thẩm Giai: “Thẩm huynh, đó có phải phu nhân nhà huynh không?”
Trong một đám quý nữ áo gấm lộng lẫy, Đỗ Yểu Yểu trắng thuần chói mắt hơn, nàng nổi bật ở giữa hồ nước đầy sắc xuân, bóng lưng toát lên vài phần tiên khí.
Thẩm Giai nhìn về phía hồ đằng xa, đôi mắt ngậm cười: “Là Yểu Yểu.”
“Cách xa như vậy, nàng ấy không thấy tình cảm nồng nàn của huynh đâu.” Sở Đắc chế nhạo.
Hai nam tử bên cạnh nghe họ trò chuyện, hết nhìn bóng dáng của Đỗ Yểu Yểu lại nhìn sang Thẩm Giai, mặt tỏ vẻ hâm mộ.
“A, các người nhìn kìa, các công tử đã đuổi theo.” Một quý nữ chỉ vào những chiếc thuyền đang chèo đến ở xa xa và che miệng cười duyên.
Mọi người quay đầu nhìn lại. Đỗ Yểu Yểu nhìn Thẩm Giai ở trên chiếc thuyền đi đầu, trái tim bỗng yên ổn, nàng mỉm cười với hắn.
Không biết Thẩm Giai có thấy hay không, tầm mắt của hắn vẫn dừng ở chiếc thuyền của nàng.
“Thư Uyển, biểu ca nhà ngươi đang nhìn ngươi kìa!” Quý nữ trên thuyền không thích Đỗ Yểu Yểu nên cố tình nói vậy.
“Đừng nói bậy, biểu tẩu vẫn còn ở chung thuyền với chúng ta đấy.” Lâm Thư Uyển khẽ mắng, nhưng vành tai và chiếc cổ trắng như tuyết đã đỏ bừng vì xấu hổ.
Đỗ Yểu Yểu thu hồi tấm mắt nhìn Thẩm Giai về, lẳng lặng đứng sau Lâm Thư Uyển.
Nàng lo lắng tỳ nữ Thu Nguyệt sẽ ra tay với nàng ta, nên nàng vờ như vô tình ngăn cản Thu Nguyệt đến gần Lâm Thư Uyển.
“Phu nhân, ngài dùng trà không?” Thu Nguyệt ở bên cạnh dâng lên một chung trà.
Đỗ Yểu Yểu quay đầu, vừa định từ chối thì Thu Nguyệt mượn cơ hội đến gần nàng và đột ngột đẩy vào lưng nàng.
Cơ thể của Đỗ Yểu Yểu nhào đến và đụng vào Lâm Thư Uyển ở trước mặt, nàng ta la “a” một tiếng và rơi “bùm” xuống hồ.
Đỗ Yểu Yểu theo quán tính ngã xuống cùng với nàng ta, nhưng Thu Nguyệt đã giẫm mạnh vào làn váy của nàng để nàng ở lại trên thuyền.
Thu Nguyệt thả chân ra và lập tức hô to: “Cứu mạng cứu mạng, Thẩm phu nhân đẩy tiểu thư nhà ta xuống hồ rồi!”
Nàng ta vừa la vừa hoảng sợ lùi về sau, hình như sợ Đỗ Yểu Yểu sẽ giết nàng ta diệt khẩu.
Hai quý nữ khác lập tức tránh xa Đỗ Yểu Yểu, đồng thời hoảng hốt la lên: “Cứu mạng cứu mạng! Thư Uyển bị người ta đẩy xuống hồ rồi!”
Lâm Thư Uyển vẫy vùng trong nước mấy cái, mắt thấy thân thể nàng ta từ từ chìm xuống.
Đỗ Yểu Yểu không hề suy nghĩ đã cởi giày ra và nhảy “bùm” một cái xuống hồ.
“Yểu Yểu…”
Nước hồ lạnh thấu xương, Đỗ Yểu Yểu lạnh đến mức cả người run lên, nàng mơ hồ nghe thấy có người gọi tên nàng.
Nàng không quan tâm được nhiều như vậy, Đỗ Yểu Yểu cố gắng bơi về phía Lâm Thư Uyển đang giãy giụa ở mặt nước.
Nàng ta không biết bơi, vừa bắt được tay Đỗ Yểu Yểu như người sắp chết vớ được tấm gỗ đang trôi nổi, thuận thế ôm chặt lấy cổ nàng.
“Đừng… khụ khụ muội… đừng…” Đỗ Yểu Yểu biết bơi nhưng không có kinh nghiệm cứu người đuối nước. Nàng bỗng bị Lâm Thư Uyển đè xuống, hai tay vùng vẫy, người từ từ chìm xuống.
“Tiểu thư…”
Một vú già chèo thuyền nhảy xuống nước và la to, hỗ trợ kéo tay Lâm Thư Uyển ra khỏi cổ Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu vừa mới lấy hơi thì vú già này đã nắm tay trái của nàng và kéo vào trong nước, rồi lại nắm áo Lâm Thư Uyển và nhấn nàng ta xuống nước.
Vú già còn la lung tung: “Cứu mạng cứu mạng, Thẩm phu nhân không cho lão nô cứu tiểu thư…”
Đỗ Yểu Yểu: Cái nồi đen này thật lớn!
Nàng lập tức vẫy tay phải và lắc lư vú già phía sau: “Thẩm Giai… Thẩm Giai cứu ta!”
Vú già vừa xuống nước, một vài lang quân trẻ tuổi ở những chiếc thuyền đằng xa đã nhảy xuống nước và bơi lại đây. Bà ta có tật giật mình bèn lén nhìn ra sau, Đỗ Yểu Yểu thừa dịp này hất tay vú già ra, rồi đạp vào bụng bà ta một cú.
Vú già bị đau nên ngã ra sau, Đỗ Yểu Yểu xoay Lâm Thư Uyển lại, ôm nàng ta từ phía sau và bơi đi.
Vú già trên hai chiếc thuyền còn lại cũng nhảy xuống nước, thấy các bà ấy ngày càng đến gần, Đỗ Yểu Yểu không biết là địch hay bạn nên đã hô to: “Đừng tới đây, các người không được tới đây!”
Đôi mắt nàng tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy bóng dáng của Thẩm Giai ở mặt nước cách đó hơn mười mét, nàng khóc và nói: “Phu quân… Thẩm Giai, cứu ta!”
Giọng nói của nàng vừa yếu ớt vừa nhẹ nhàng, Thẩm Giai không nghe thấy gì, chỉ đáp lại theo trực giác: “Yểu Yểu!”
Đỗ Yểu Yểu kéo Lâm Thư Uyển và giằng co với các vú già, các quý nữ trên ba chiếc thuyền tụ tập xem náo nhiệt, không biết đã xảy ra chuyện gì, không hiểu tại sao nàng lại không cho vú già cứu giúp.
Cái thân thể này thật yếu ớt, Đỗ Yểu Yểu thở hồng hộc, cố gắng nâng hai tay đang ôm Lâm Thư Uyển lên, để mặc cho đầu mình chìm nổi trong nước.
Dường như một phút trôi qua nhưng cũng giống như cả đời. Tay chân của Đỗ Yểu Yểu dần mềm nhũn, nàng ở trong nước ho khan liên tục, bị sặc vài ngụm nước hồ.
“Yểu Yểu!” Thẩm Giai bơi đến gần và kéo tay Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu đẩy mạnh Lâm Thư Uyển vào ngực hắn.
Thấy Lâm Thư Ngạn bơi sát theo sau hắn, nàng bỗng đổi ý định, hít sâu một hơi và nhắm mắt lại, để mặc mình chìm vào trong hồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận