Chương 591

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 591

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 211.4 Bóc lột
Editor : Long Đế Novel
Hạ Hạ hiểu được người cô ấy nói là ai, cô nhìn Sora ăn một cái bánh gạo còn cẩn thận như vậy, không khỏi nhíu mày, “Nhưng mặc kệ là trồng cái gì, cũng phải nhìn trời ăn cơm chứ. Nếu mưa quá nhiều hoặc quá ít, dẫn đến mùa màng thất bát, không đổi được lương thực, ông chủ lớn có lo cho mọi người không?”
“Làm sao có thể, chúng tôi đều làm việc cho ông chủ lớn. Nơi chúng tôi sống được quân vũ trang bảo vệ, vậy nên chúng tôi phải nộp cao thuốc phiện đúng hạn và đủ số lượng, cho dù thu hoạch không tốt, cũng phải nghĩ biện pháp giao nộp. Bằng không phải viết nợ, rồi bù vào năm tới.”
“Còn về bữa ăn… Những năm trước mùa màng thất bát, gia đình tôi ăn rau dại cũng có thể cầm cự hơn nửa năm. Nếu chỉ vì không ăn được mà đi tìm ông chủ lớn, nói không chừng sẽ bị đuổi thẳng ra khỏi làng, lúc đó cuộc sống sẽ còn khó khăn hơn.”
Hạ Hạ nghe xong trầm mặc hai giây, lại hỏi “Sora, cậu biết heroin được làm từ cao thuốc phiện, bán ở bên ngoài bao nhiêu tiền không?”
Sora lắc đầu, “Không biết nữa, mấy cái đó không liên quan gì đến chúng tôi.”
Nghĩ lại thì cũng đúng.
Giao thông, thông tin ở đây đều bị chặn, không có trường học, tɾong nhà nông dân trồng thuốc phiện cũng không có TV hay radio, làm sao biết ma túy ở bên ngoài được tính the0 gam, những cây anh túc mà họ trồng kia, có thể kiếm được giá cao ngất trời thậm chí cả họ cũng không thể tưởng tượng được.
Trao đổi ngắn ngủi vài câu, gần như đã đảo lộn h0àn toàn nhận thức của Hạ Hạ.
Nếu như không phải tận mắt thấy chính tai nghe, ai có thể nghĩ đến, những người này ở nơi đầu nguồn ma túy này, có thể trải qua một cuộc sống đốt rẫy gie0 hạt, lấy vật đổi vật, cũng có thể sống mà không có thức ăn bất cứ lúc nào.
Lợi nhuận khổng lồ từ ma túy đến tột cùng sẽ về tay ai, không cần nói cũng biết.
“Kể ra thì, chúng tôi đều phải cảm ơn ông chủ lớn. Tháng 6 năm ngoái, những quan chức tɾong chính phủ bang Wa, bất ngờ tuyên bố cấm trồng cây thuốc phiến toàn diện, cậu có biết họ tàn nhẫn đến mức nào hay không? Khi đó quả anh túc đều đã chín hết rồi, đó là thời điểm tốt để làm cao thuốc phiện, thế mà những binh lính chính phủ kia cầm gậy và cuốc, cứng rắn quét sach quả anh túc, h0àn toàn mặc kệ sống chết của chúng tôi.”
“Cũng may cuối cùng ông chủ lớn cũng đã giải quyết xong những quan chức đó, chúng tôi mới có thể tiếp tục trồng cây anh túc. Hơn nữa từ đó về sau, không còn vũ trang nào khác đến cướp cao thuốc phiện ức hiếp người khác nữa, chúng tôi mới có thể sống một cuộc sống an ổn như vậy.”
Đó là lời cảm ơn của người bị bóc lột dành cho người bóc lột.
Hạ Hạ nhìn Sora đang cao hứng ăn bánh gạo, nhất thời có chút nói không nên lời.
Sora thấy cô cầm bánh ăn chưa tới hai miếng, vội vàng nhắc nhở “Cái này phải ăn lúc còn nóng mới ngon.”
“À, được.” Hạ Hạ lại cắn một miếng bánh ngô, nhìn thấy Sora đang kiểm kê thuốc mỡ còn sót lại trên người.
“Hạ Hạ, ngoại trừ quần áo ra cậu còn muốn mua gì nữa không? Tôi đã mang the0 chi phí nửa năm của gia đình tôi, vẫn có thể mua kha khá đồ.”
“Nửa năm? ” Hạ Hạ kinh ngạc nhìn đồ trên tay Sora, vừa rồi cô mua bánh đã tiêu tốn rấtnhiều, “Cái bánh này đắt như vậy ư?”
“Ờ… Có một chút…” Sora giải thí¢h “Bọn trẻ ở đây đều thí¢h ăn, nhưng chúng chỉ mua một năm một lần thôi, hơn nữa nhất định là lúc mùa màng bội thu kìa. Với mấy món ngon như thế này thì sẽ đắt tiền một tí, nhưng nếu cậu đổi gạo hoặc bất cứ cái gì khác, cũng không đắt đến vậy đâụ”
Hạ Hạ bỗng nhiên nhớ tới xà phòng mà Sora đưa tới cùng với quần áo ngày hôm qua, “Cục xà phòng kia cũng do cậu mua luôn sao?”
Sora gật đầu, lại ngượng ngùng cười cười “Chúng tôi tắm cũng không cần tới cái đó.”
Thảo nào.
Khi cô nhường bánh gạo cho Sora, cô ấy hạnh phúc như vậy.
Hạ Hạ khó hiểu nhìn cô ấy “Chúng ta… Rõ ràng chỉ mới gặp nhau ngày hôm qua, vì sao cậunannan lỡ như tiêu hết mấy cái đó rồi, vậy nửa năm kế tiếp nhà cậu lấy gì ăn?”
“Sẽ luôn có cách mà.” Sora cười, “Bình thường thì ông chủ lớn không có ở đây, nơi này đều do chú Hàn định đoạt. Cậu là khách do đích thân ông ấy dặn dò, nếu có chỗ nào làm không tốt, bị chú Hàn biết được, tôi sợ là…”
Những lời phía sau, cô ấy không nói Hạ Hạ cũng hiểụ
Thì ra cô đến đây, đã vô hình chung tạo thêm nhiều áp lực, thêm nhiều phiền toái cho người khác lớn như vậy.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận