Chương 593

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 593

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 212.2 Phát bánh
Editor : Long Đế Novel
Sau đó, cô ấy cầm hai chiếc ghế đẩu đi ra.
Thấy Hạ Hạ đứng ở cửa, ánh mắt như đang hỏi cô có phải đã xảy ra chuyện gì không, Sora cười “Là ông nội tôi, hai ngày nay ông ấy không khỏe, vẫn luôn nằm ở nhà.”
“Sao không đưa tới bệnh viện đi?”
“Không cần, ở đây chúng tôi không đi khám bệnh. Có bệnh thì hút mấy hơi thuốc phiện là khỏe rồi. Nếu vẫn thấy không khỏe nữa, vậy thì phải đi mời thầy pháp , nhưng nếu mời thầy pháp thì lại phải tiêu tốn rấtnhiều cao thuốc phiện. Tôi nói muốn mời thầy pháp, nhưng ông nội tôi không chịụ”
魔巴 là những người thường là nam giới nắm giữ trừ tà, chữa bệnh, kết hôn và trấn an linh hồn, mình không biết nên dùng từ gì nên dùng thầy pháp nhé.
“Thầy pháp?” Hạ Hạ suy nghĩ một lát, “Chính là… Cái người giống thầy cúng hay trưởng lão gì đó chăng?”
“Đúng vậy.” Sora đổ đầy một chậu nước sach tɾong giếng, “Nếu bệnh nặng̝, phải mời thầy pháp về niệm chú, sau đó dùng máu gà để trừ tà, bệnh tật của con người tự nhiên sẽ khỏi thôi.”
Cô ấy nói với một vẻ mặt rấtnghiêm túc, không phải đang nói đùa.
Sora mang nước đến, hai người ngồi trên ghế đẩu rửa chảo và xẻng.
Hạ Hạ uyển chuyển nói “Sora, nếu có triệu chứng ho hoặc sốt, có lẽ chỉ là cảm lạnh mà thôi, nếu có thể sửa chữa ngôi nhà, buổi tối không còn lạnh nữa, có lẽ sẽ không bị bệnh đâụ”
Sora nghe xong, quả nhiên quay đầu nhìn lại ngôi nhà của mình.
Nhưng cô ấy mím môi, trả lời “Nhưng mái ngói amiăng trên mái nhà cũng cần đổi lấy bằng thuốc phiện, gia đình chúng tôi… Không có nhiều như vậy. Phải nộp cho ông chủ lớn, phải đổi lương thực, còn phải chữa bệnh cho người g͙ià nữa, không còn dư lại gì cả.”
Sau khi mọi thứ được rửa sach, Sora đổ nước bẩn đi, lấy một chậu nước khác để rửa tay.
Sau đó, cô ấy hào hứng đốt lửa, chờ chảo nóng lên “Hạ Hạ à, cậu thật sự có thể làm bánh chiên sao?”
“Cái này không khó đâụ” Hạ Hạ nhẹ giọng nói, “Chỉ cần đừng để cháy là được. Nếu không cậu cũng thử xem?”
“Không không không ” Sora từ chối lia lịa, “Những thứ này rấtđắt, lỡ như tôi không làm được thì lãng phí lắm Hay là cậu làm đi.”
Hạ Hạ múc một thìa bột ngô, đổ vào tɾong chảo nhỏ, tɾong chảo nóng lập tức vang lên tiếng xèo xèo rấtnhỏ.
Hai tay Sora cầm đĩa rỗng, chờ mong nhìn vào chảo.
Hạ Hạ nghiêng đầu nhìn cô ấy, dùng xẻng lật mặt bánh, lại đợi một lát, nhẹ nhàng gọi một tiếng “Sora.”
“Hửm?”
“Cậu đã bao giờ nghĩ về việc… Rời khỏi đây cùng gia đình mình, để đi xem thế giới bên ngoài, ngắm nhìn cuộc sống khác với nơi này chưa?”
Lúc này tầm mắt của Sora mới chuyển từ bánh ngô sang Hạ Hạ, tɾong ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểụ
“Ví dụ như, có người sẵn sàng chi tiền cho cậu, cho tất cả những đứa trẻ tɾong gia đình cậu đi học và sinh sống. Chờ cho đến khi cậu có khả năng tự kiếm tiền, cậu có có thể nuôi sống gia đình mình, sống tɾong một ngôi nhà tốt hơn, không phải lo lắng về việc ăn không đủ no nữa.”
Sora nghe xong, kinh ngạc nhìn Hạ Hạ hai giây, bỗng nhiên cười ra tiếng “Sao lại có người ngốc đến thế nhỉ? Dùng tiền của mình để nuôi gia đình người khác sao? Trên đời này làm gì có kiểu người như vậy chứ.”
“Ừm…” Hạ Hạ cân nhắc một chút, “Có đấy, hơn nữa cũng có người thật sự sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền rấtlớn, không riêng gì nhà cậu, còn có tất cả trẻ con ở đây, đều có thể được trợ giúp. Nếu có một cơ hội như vậy, cậu có sẵn sàng tiếp nhận nó không?”
Sora ôm lấy đĩa, nghiêng đầu suy nghĩ.
Hạ Hạ cũng không thúc giục cô ấy, lật bánh lại một lần nữa.
“Hay là thôi đi.”
Nghe cô ấy trả lời, Hạ Hạ ngoái đầu lại “Tại sao?”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận