Chương 593

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 593

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

592 Đừng nhìn anh ta 2
Nơi này đương nhiên cũng bao gồm anh ta.
Liên Thắng trừng mắt thật to, một lúc lâu sau mới lại một lần nữa nhìn cô, trong mắt dường như có ngàn vạn lời muốn nói, muốn vì chính mình giải thích “Tôi…”
“Tôi muốn đi học thì có gì mà sai chứ?” Lâm Chi Nam trực tiếp cắt ngang lời anh ta. Hai mắt đẫm lệ gần như mơ hồ hỏi, lên án “Tôi muốn có cuộc sống tốt thì có gì là sai, tôi dựa vào bản thân liều mạng tìm cách, hao tổn tâm cơ còn sợ anh sao? Tôi không thể dựa vào người nhà, dựa vào chính mình thì có gì không tốt chứ?”
Lâm Chi Nam cố tình xem nhẹ sự thật mình đã từng lợi dụng Liên Thắng, chỉ hướng theo cách cô nghĩ.
“Hiện giờ mọi thứ mà tôi có đều là do tôi liều mạng đánh đổi, anh có quyền gì ở nơi này đối với tôi diễu võ dương oai, chẳng lẽ muốn tôi đi theo anh trải qua loại cuộc sống đánh đánh giết giết, có tân hoan thì quên người cũ, khi anh vui thì tôi phục vụ anh, không vui thì tát tôi hai cái, đó mới chính là phúc phận của tôi ư?”
“Con mẹ nó, anh đâu muốn để em phải sống những ngày tháng này ”
L ng ngực Liên Thắng lên xuống dữ dội, hai mắt ửng đỏ gắt gao nhìn chằm chằm cô, giống như là đột nhiên áp lực không thôi.
Cô hiểu lầm anh ta, hình dung cuộc sống khó coi khi đi theo anh ta, toàn bộ ở trong mắt anh ta nứt toạc, không cách nào ra ngoài, gian nan và ti tiện.
“Nếu như Liên Thắng anh có một ngày từng suy nghĩ như thế sẽ khiến anh phải chết không được tử tế.”
Tiếng nguyền rủa sắc bén, vẫn cứ không khống chế được muốn đến gần cô, tới gần nơi mà cô đang muốn nhào lên cắn mình.
“Em đã nói mình muốn có một nơi thuộc về bản thân, không muốn lại đi ăn nhờ ở đậu nữa, căn nhà cũ bị chủ cho thuê lấy đi, anh bỏ tiền ra đi xem một khu còn chưa khai phá.”
“Em nói em thích hoa hồng, bởi vì nó mang theo gai nhọn sẽ tự bảo vệ cho chính mình, mỗi một nơi anh ở lại đều sẽ mua hoa hồng, để một ngày nào đó em đến xem, anh cũng bảo bọn họ chăm sóc rất tốt.”
Đến gần hai bước, Liên Thắng thử vươn tay ra muốn sờ lên mặt cô, lại bị Lâm Chi Nam nghiêng mặt né tránh.
“Không quan trọng, những thứ trong sinh hoạt của anh, tôi không có hứng thú gia nhập, trước đó là thế, bây giờ cũng thế.”
Lâm Chi Nam dùng tay gạt lệ, cứ như thế nhìn anh ta, cắn răng nói “Anh hỏi Lục Nhất Hoài có biết mẹ tôi là kỹ nữ hay không, sao anh lại biết rõ tôi không nói cho anh ấy biết, biết rõ anh ấy sẽ không tiếp nhận tôi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận