Chương 594

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 594

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

593 Đừng nhìn anh ta 3
Môi Liên Thắng mím chặt.
“Nếu như anh ấy có thể khiến một người hai bàn tay trắng như tôi đi vào lớn học Yến Kinh, biết tôi nghèo rớt mồng tơi cái gì cũng không có, anh đoán xem đối với quá khứ của tôi, anh ấy hiểu biết nhiều hay ít, cũng đoán xem anh ấy có để ý đến những chuyện đó hay không?”
Khóe miệng Lâm Chi Nam nở một nụ cười khıêu khích lại thê lương “Thế nhưng cho dù anh ấy biết chuyện gì, anh ấy cũng sẽ không lấy những chuyện đã qua đến nhục nhã chèn ép tôi, anh ấy cho tôi sự tôn trọng, yêu quý mà tôi nên có được.”
“Không giống như anh.”
Cô gần như sắc bén nói “Anh không biết tôi có bao nhiêu phản cảm anh sao, vì sao không thể cách xa tôi một chút?”
Chỉ hai câu ngắn ngủn lại giống như tảng đá nghìn cân nện trên bả vai của Liên Thắng, anh ta cảm thấy lưng mình như cong xuống một chút, giống như nơi nào đó trong l ng ngực đang tràn ra cảm giác đau đớn.
Lúc thiếu nữ nói xong, hai hàng nước mắt đã chảy xuống, ngồi xổm xuống trên mặt đất ôm cánh tay khóc rống, nức nở lên án ở trong gió chỉ còn lại tê tâm liệt phế.
Liên Thắng rũ mắt xuống nhìn, vài giây sau cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cô.
“Tôi…” Anh ta hé môi, áp lực hít sâu một hơi “Anh muốn nói xin lỗi em.”
“Rất xin lỗi.”
Cùng là ngồi xổm nhưng anh ta cũng cao hơn cô rất nhiều, Liên Thắng cứ như thế nhìn đỉnh đầu cô, nhìn cô co lại thành một cục nho nhỏ, nhìn cô chưa từng nghiêm túc xem qua hắn.
Anh ta muốn nói, anh ta đã phân không rõ.
Người con gái trước mắt này, từ lúc bắt đầu anh ta, trong bốn năm đó, vô số lần thật giả lẫn lộn, hết lời nói dối này đến lời nói dối khác, dùng nước mắt giả dối, tươi cười lừa anh ta một lần lại một lần.
Mỗi lần anh ta đều cảnh cáo bản thân không được tin tưởng nữa.
Thế nhưng lần tiếp theo lại vẫn hòa tan trong nước mắt của cô. Anh ta cam tâm tình nguyện như thế.
Chỉ là, rõ ràng anh ta là người quen biết cô trước, vì sao cô lại trốn tránh anh ta thành bộ dáng này.
“Rốt cuộc anh đã làm sai chuyện gì, em cứ như thế chán ghét anh như vậy…” Liên Thắng không nhịn được sờ lên tóc cô, giống như thiếu niên mấy năm trước tràn đầy nhiệt huyết rồi lại đau khổ đè nén chính mình.
Giọng nói khàn khàn không nhanh không chậm, xen lẫn chút gì đó vô lực, ý đồ hòa hoãn bầu không khí, giống như một thanh niên chọc bạn gái tức giận, lúc này đang muốn dỗ dành cô ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận