Chương 597

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 597

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 213.1 Uyển chuyển
Editor : Long Đế Novel
Chu Dần Khôn ra khỏi phòng họp và rẽ vào một góc, đi về phía nơi ồn ào nhất, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh giữa đám trẻ.
Hạ Hạ ngồi trên băng ghế nhỏ, trước mặt có bày một cái nồi, tɾong tay cầm xẻng.
Ống tay áo dài bằng vải thô được xắn lên, lộ ra cổ tay trắng nõn, không biết ngồi ở đó chiên bao lâu, nhiều con nít như vậy thế mà có thể làm ra được một chồng bánh cao.
Cô và nồi bị vây quanh ở giữa, xung quanh là tiếng cười nói rôm rả, khuôn mặt trắng nõn cũng bị lửa đốt đến ửng hồng, nhưng cô vẫn có thể cười ngọt ngào như vậy.
Gió thổi vào mái tóc mềm mại của cô, như thể hắn có thể ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt.
Cả người bọn nhóc kia đều lấm lem dơ bẩn, mà cô cũng không hề ghét bỏ chút nào.
Người đàn ông nhấc ͼhân chuẩn bị đi qua đó, nhưng một giây sau lại dừng lại, cúi đầu nhìn.
Trên quần áo màu đen thoang thoảng có mùi máu tươi, nhìn kỹ có thể thấy rõ vết máu khô cứng, cổ áo còn có chút dính dính, là vết máu khi Chisov nuốt súng bắn lên cổ hắn.
Hắn ngước mắt nhìn người kia sach sẽ, xoay người trở về phòng trước.
Bên này, bánh gần như đã được chia đềụ
Mỗi đứa nhóc đều nhận được một cái, đang cầm bánh ngồi xổm xung quanh và ăn một cách vui vẻ.
Hạ Hạ vớt hai miếng cuối cùng mới chiên xong ra, Sora vội vàng bưng tới đặt sang một bên, tắt lửa, còn tiếp nhận xẻng tɾong tay Hạ Hạ.
“Còn lại giao cho tôi đi, tôi sẽ rửa sach cho.” Cô ấy nhìn khuôn mặt đỏ bừng và mồ hôi trên trán Hạ Hạ, xoay người vào nhà, cầm một bộ quần áo sach sẽ đi ra, “Cậu về phòng tắm rửa nghỉ ngơi một lát trước đi.”
Hạ Hạ ngồi trước nồi nóng suốt một tiếng đồng hồ, quần áo sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi, cô nhận lấy “Vậy thì tôi sẽ quay lại ngay.”
“Trời ơi khỏi đâu, mấy thứ này tôi rửa sach xong sẽ mang qua trả cho cậu liền mà.”
“Mang trả?” Hạ Hạ cười, “Không cần đâu Sora, mấy thứ này cứ để ở chỗ cậu đi, không phải vừa rồi cậu cũng học được cách làm bánh chiên rồi sao, chờ đến lúc cậu muốn ăn thì có thể tự làm ăn được.”
Sora giật mình, cúi đầu nhìn mấy thứ này, ngay cả chảo và xẻng, thậm chí là cả dầu chiên và xô đều được tính bằng thuốc phiện.
Những thứ mà Hạ Hạ mượn thuốc phiện của cô ấy mua được, không ngờ lại đưa cho cô ấy.
“Nhưng mà, cái này quá quý rồi.” Sora nhìn mấy thứ này, lại nhìn Hạ Hạ, nếu như bị chú Hàn phát hiện cô ấy còn lấy đồ của khách…
“Vậy cậu cho tôi hai bộ quần áo này luôn đi, trao đổi công bằng.”
Cái này làm sao có thể được coi là công bằng chứ?
Hai bộ quần áo kia của cô ấy đã sờn cũ rồi còn vá víu, cho dù giặt sach đến đâu cũng chẳng đáng giá gì cả.
Nhưng Hạ Hạ nói xong, cũng không đợi cô ấy trả lời liền chạy về phòng.
Trở về phòng cả người.
Hạ Hạ xắn ống tay áo dài quá khổ lên, khi đi ra thì thấy trên bàn đặt có một cái đĩa, bên tɾong chứa hai miếng bánh gạo hình tròn.
Bánh gạo không ngon bằng bánh ngô, lật mặt một phút sau đó cách cạnh bánh sẽ mềm oặt.
Hạ Hạ sơ suất mấy lần, nhưng những đứa trẻ kia ngược lại không hề ghét bỏ, còn ăn rấtngon.
Mà hai cái bánh gạo này, hai mặt chiên đến màu vàng nhạt, không cần nếm cũng biết cắn vào nhất định là giòn rụm.
Bột gạo không nhiều lắm, sau khi làm xong rấtnhanh đã chia xong.
Hạ Hạ chỉ ăn một cái bánh ngô giữa chừng, ngay cả cô cũng không chú ý Sora đã để dành lại hai cái bánh ngô này từ khi nào.
Trong phòng tràn ngập mùi thơ๓ thoang thoảng, cô đi qua sờ sờ đĩa, đáy vẫn còn nóng.
Hạ Hạ nhìn chiếc bánh này, cảm thấy ấm áp tɾong lòng.
Cô vốn muốn làm điều gì đó để có thể giúp Sora, nhưng sau khi hỏi, cô lại phát hiện ra đó không phải là điều Sora thực sự cần.
Cô ấy thực sự cần gì? Trong đầu không khỏi nhớ tới câu nói của Soranannan
“Không chỉ tôi, mà tất cả những đứa trẻ ở đây, so với có đi hay không đi học hay không, điều chúng tôi quan quan tâm nhất chính là hôm nay có đủ ăn không, năm tới có thể ăn thêm hai cái bánh ngô hay không.”
Ở đây, có nhiều tiền hơn nữa cũng vô dụng͟͟, hữu dụng͟͟ thì chỉ có cao thuốc phiện.
Để chiêu đãi cô, Sora đã lấy ra toàn bộ chi phí tɾong nửa năm của cả gia đình.
Hạ Hạ đứng ở trước bàn suy nghĩ, điều cô có thể làm bây giờ, chính là trả lại cao thuốc phiện cho cô ấy càng sớm càng tốt.
Nhưng nhà nào cũng chẳng dư dả gì, giờ phút này cô cũng không một xu dính túi, trừ phi… Cô mím môi, do dự hai giây sau, cuối cùng cầm đĩa xoay người đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa cô gặp phải hai đứa nhỏ đi ngang qua, khóe miệng chúng còn dính vụn bánh, chị gái Hạ Hạ này đã tặng bánh ngô chúng, nên giờ phút này tɾong lòng bọn nhỏ ở làng Gogon, địa vị của cô đã không thua gì thầy pháp đức cao vọng trọng biết niệm chú.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận