Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước mắt cô ngoài việc phối hợp với các thành viên của đội Liệp Ưng còn có một nhiệm vụ không thể không làm: tra rõ vai trò của Nam Khôn trong hoạt động khủng bố lần này – là nối giáo cho giặc hay là vì nước quên thân.

Mục Hàn nói: “Chiến Cát cùng Đổng Kiêu đang ở căn cứ của bọn lính đánh thuê, Phượng Tường khu vực chữa bệnh. Ngày hôm qua Hình Thiên đã thu được đoạn Simon nói chuyện với Nam Khôn, quả nhiên thu được tin tức giữa hai người họ, lão hồ ly Nam Uy muốm mượn tay Simon để hạ bệ Nam Khôn, mà Simon muốn sau khi Nam Uy lên đài sẽ bán cho hắn gấp ba lần số đạn dược.”

Hàng chân mày xinh đẹp của Triển Du nhíu lại, lạnh lùng nói: “Tên Nam Uy này thật sự cần tiền không cần mạng rồi!”

Hình Thiên cũng nhanh chóng nghiêm mặt: “Hắn cho là hắn chơi trên tay được Simon, nhưng không biết lão Simon chỉ chơi với hắn như chơi với một tên ngốc, đó mới chính là hồ ly thành tinh.”

Simon đào hố chôn Nam Trọng, vừa khiến Nam Uy vui mừng còn tiện thể bán cho Nam Khôn một món nợ nhân tình to bằng trời, đáng thương cho hai cậu ấm nhà họ Nam đến bây giờ vẫn chưa biết sự kiện hải tặc Somalia là do Simon cùng Rini chơi hắn, còn cảm động rơi nước mắt vì Simon đã giúp bọn họ “cướp” hàng về.

Mục Hàn nói: “Cũng không biết hiện giờ trong lòng Nam Khôn nghĩ thế nào, tâm tư của tên kia quá sâu, hiện giờ lại không thể trực tiếp ngả bài với hắn để hắn giúp chúng ta, chỉ mong trong tương lai sau khi hắn biết rõ mục đích thật sự của Simon khi mua số vũ khí kia sẽ có thể đứng cùng chiến tuyến với chúng ta, nếu không chuyện này sẽ trở nên vô cùng phức tạp.”

Cho nên hiện giờ bọn họ phải bắt hai tày vào chuẩn bị, để phòng ngừa sau này Nam Khôn chống lại sẽ khiến bọn họ thất bại trong gang tấc.

Triển Du nghe vậy thì hàng chân mày nhíu chặt lại: “Hiện giờ căn bản Nam Khôn không tin tưởng em, ban ngày có rất nhiều nơi không thể đến được, nhà chính cách kho vũ khí cùng căn cứ của lính đánh thuê quá xa, khắp nơi đều có mắt điện tử cùng cảnh vệ tuần tra, ban ngày rất khó tìm nơi yểm hộ an toàn tuyệt đối, buổi tối căn bản hắn đều ở nhà, em không thể ra ngoài quá lâu.”

Bây giờ Nam Khôn vẫn chưa tin tưởng cô, nghĩa là hiện giờ căn bản cô không hề có địa vị gì trong lòng Nam Khôn, càng không có khả năng tự do ra vào nhà chính hoặc là những nơi quan trọng trong Xích Thủy như những người khác trong nhà họ Nam.

Mà muốn thu thập tư liệu kĩ càng về việc mua vũ khí của Simon với Xích Thủy, cùng với những chứng cứ phạm tội của Simon và Nam Uy thì chỉ có thể dựa vào việc xâm nhập vào hệ thống mật của Xích Thủy, giám thị nhất cử nhất động của mọi người trong nhà họ Nam chỉ bằng việc giám sát từ xa sẽ không đủ.

Mục Hàn vừa nghe Triển Du nói vậy đã đoán được suy nghĩ của cô, giọng nói ấm áp khuyên can: “Chuyện này em ngàn vạn lần không thể nóng vội, Nam Khôn trời sinh tính đa nghi, làm việc cực kì cẩn thận tỉnh táo, em là người Simon dâng cho hắn, hiện giờ hắn không tin tưởng em là chuyện bình thường. Trước mắt em chỉ cần phối hợp với bọn anh, sau đó bảo vệ tốt cho mình là được, đám người nhà họ Nam kia, ngoại trừ dì nhỏ của Nam Khôn, ai cũng không phải là ngọn đèn đã cạn dầu, em phải chú ý an toàn.”

“Ngàn vạn lần đừng để người ta nhanh như vậy đã hổ đói vồ mồi nha.” Hình Thiên cười xấu xa châm thêm một câu.

Triển Du liếc xéo anh ta, lắc đầu thở dài: “Lòng dạ anh nếu cả chó cũng ngại, anh nói xem anh thế này chó nó có thèm không!”

“Không sao cả, có em thích anh là được rồi!” Người nào đó mặt dày phỏng chừng như pháo cũng không bắn xuyên qua được.

Triển Du thưởng cho anh ta một cái liếc mắt khinh bỉ, lập tức quay đầu lại nhìn vào màn hình máy tính, nói với Mục Hàn: “Được rồi, lão đại, hai người cũng chú ý một chút, em về trước đây, bọn họ hẳn là cũng sắp xong rồi.”

Trong phòng quan sát camera của nhà họ Nam cô vẫn duy trì tư thế ngủ không nhúc nhích gần nửa tiếng, nếu không quay về, cho dù Nam Khôn không đến phòng cô thì nói không chừng người trong phòng quan sát cũng sẽ phát hiện ra điểm đáng ngờ.

Mục Hàn gật đầu: “Được rồi, em đi trước đi. À, đúng rồi, nếu như cần thuốc thì cứ gọi Phượng Tường mang đến cho em.”

Triển Du sửng sốt một chút, sau khi ngồi lại vị trí, cười gian xảo: “Em nghĩ bây giờ vẫn chưa cần thiết.”

Hiện giờ Nam Không không có hứng thú với cô, cô còn đang phải tìm cách để Nam Khôn có hứng thú với cô đây.

Hơn 8h đêm đầu thu bầu trời bao la trăng sao thưa thớt, con đường thông với bốn phía của Xích Thủy lập lòe ánh đèn hồng, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chợt có tiếng côn trùng kêu vang lay động không khí, nghe rõ ràng lạ thường, Triển Du xuống xe rồi biến mất sau đó, lao người nhảy nhanh vào con đường ven bìa rừng, sau đó chạy thật nhanh về phía nhà chính.

Bình luận (0)

Để lại bình luận