Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chuyến Xe Tình Ái Và Chiếc Quần Lót Màu Hồng
“Đi thôi, về tổ ấm của chúng ta nào.” Vân Nam Nam nghe thế thì mắt sáng rực như đèn pha ô tô, cô liếm môi đầy ẩn ý: “Về nhà để… tiếp tục hiệp hai hả anh?” . Bùi Trì không trả lời, chỉ cúi xuống bế bổng cô lên kiểu công chúa, ánh mắt lướt qua cơ thể mềm mại trong lòng mình: “Em còn sức mà chịu đựng không đấy?” . “Anh cứ lo bò trắng răng, coi chừng anh mới là người ‘tinh tẫn nhân vong’ đấy nhé,” cô nàng mạnh miệng đáp trả, cái miệng nhỏ xinh vẫn chưa chịu thua .
Bùi Trì bế cô đi xuống bằng cầu thang bộ. Giờ này bệnh viện vắng tanh như chùa bà Đanh, cầu thang bộ tối om và yên tĩnh càng làm tăng thêm sự kích thích mờ ám. Vân Nam Nam rúc đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương nam tính pha chút mùi thuốc khử trùng, cảm thấy an tâm lạ thường. “Bác sĩ Bùi, bế em thế này có mệt không?” Ngón tay thon dài của cô bắt đầu vẽ những vòng tròn vô định trên lồng ngực rắn chắc của anh, xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh . Bùi Trì liếc xuống, thừa biết cô nàng đang giở trò: “Giờ tôi kêu mệt thì em có xuống đi bộ không? Hỏi thừa thãi có tác dụng gì?” . Vân Nam Nam cười hì hì, dụi đầu vào cổ anh: “Đương nhiên là không rồi, em hỏi xã giao thôi. Nhưng mà nếu anh mệt thật thì cứ nói, đừng cố quá lại thành ‘quá cố’, sau này ai phục vụ em?” . Bùi Trì nhếch mép, tay bóp nhẹ vào bờ mông căng tròn của cô: “Em nặng bao nhiêu cân thế?” “…” Nụ cười tắt ngấm. Vân Nam Nam bĩu môi, đánh nhẹ vào vai anh: “Đàn ông các anh đúng là vô duyên, ai lại đi hỏi cân nặng của phụ nữ?” .
Bùi Trì cười đắc ý, bế cô đi thẳng ra bãi đỗ xe. Anh đặt cô vào ghế phụ, nhưng Vân Nam Nam đâu có chịu ngồi yên. Vừa đặt mông xuống, cô đã uốn éo: “Bùi Trì này, em ngồi ghế phó lái thế này, ‘bạn gái’ của anh có ghen không đấy?” . Bùi Trì chồm người qua thắt dây an toàn cho cô, nhân tiện chiếm tiện nghi hôn chụt một cái lên đôi môi đang chu ra. “Có đấy, cô ấy ghen kinh khủng lắm, nên em liệu hồn mà giấu cho kỹ, đừng để cô ấy biết” . Vân Nam Nam cười khúc khích: “Thế không sợ em làm bẩn ghế xe xịn của anh à?” . Bùi Trì ghé sát tai cô, cắn nhẹ lên vành tai mẫn cảm: “Em đã làm bẩn từ nãy rồi còn đâu” .
Vân Nam Nam cúi đầu nhìn xuống váy. Quả thật, dòng tinh dịch nóng hổi mà Bùi Trì bắn vào bên trong lúc nãy giờ đang theo trọng lực mà rỉ ra, ướt đẫm cả đáy quần lót, thấm ra cả ghế. “Tên khốn, bắn xong không chịu dọn cho người ta,” cô lầm bầm mắng . “Mà cái thứ dơ bẩn này là của ai hả? Của anh cả đấy!” . Bùi Trì thản nhiên đưa tay xuống dưới váy cô, luồn vào giữa hai chân đang khép hờ. Anh quệt một ngón tay vào nơi ẩm ướt đó rồi đưa lên trước mặt cô: “Cũng không hoàn toàn là của tôi. Nhìn xem, nước dâm của em cũng chảy ra lênh láng thế này cơ mà” .
Bị chọc quê, Vân Nam Nam quyết định chơi lớn. Cô luồn tay vào trong váy, hì hục một lúc rồi kéo tuột chiếc quần lót ren mỏng manh ra . Bùi Trì nhìn chằm chằm vật thể màu hồng phấn trên tay cô, bật cười: “Bao nhiêu năm rồi mà sở thích vẫn ‘sến súa’ thế này à? Vẫn mê màu hồng cơ đấy” . Vân Nam Nam ném thẳng chiếc quần lót dính đầy dịch tình vào mặt anh, cười lả lơi: “Sến nhưng mà anh thích là được. Em còn nhiều bộ đồ lót thú vị hơn nữa cơ, bác sĩ Bùi có muốn ‘thẩm định’ từng cái không?” . Bùi Trì cầm lấy chiếc quần lót, đưa lên mũi hít một hơi đầy biến thái, tay kia vòng ra sau lưng cô vuốt ve: “Lần sau mặc vào đi, để tôi tự tay xé nát nó trên người em mới thú vị” .
“Bệnh hoạn! Mau lái xe đi, em muốn về tắm, nhớp nháp quá” . “Có mặc lại quần lót không?” “Không mặc nữa, thả rông cho thoáng. Anh có muốn sờ kiểm tra không, kẻo lại bảo em nói điêu?” . Bùi Trì không khách sáo, thò tay vào sờ thật. Ngón tay anh thọc sâu vào, khuấy đảo tạo nên tiếng nước lép nhép đầy dâm dục. “Nghe thấy chưa?” . “Rồi, nhiều nước thật đấy, dâm đãng quá thể,” Bùi Trì rút tay ra, không thèm lau mà nắm thẳng vào vô lăng . Vân Nam Nam liếc nhìn đũng quần anh đang phồng to tướng, bèn giơ chân trần lên, dùng ngón chân cái day day vào chỗ đó. “Lái nhanh đi ông tướng, em sợ ‘thằng nhỏ’ của anh nổ tung bây giờ” . Bùi Trì cười khổ, khởi động xe. Suốt chặng đường, Vân Nam Nam ngoan ngoãn ngủ, không dám trêu chọc thêm vì sợ gây tai nạn . “Ngủ đi, tỉnh dậy là lúc em bị tôi bán sang biên giới đấy” . Vân Nam Nam mắng thầm “đồ thần kinh” rồi chìm vào giấc ngủ . Khi cô tỉnh lại, đã thấy mình đang nằm trên giường êm ái, còn Bùi Trì thì đang ngồi làm việc bên cạnh .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận