Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Minh Mộng nghỉ ốm mất ba ngày mới có thể gượng dậy đi học lại. Cái “ngày mốt” mà Bạch Hạo hẹn gặp đã trôi qua từ hôm qua. Cô thầm mong anh ta sẽ quên, hoặc ít nhất là tha cho cô lần này.
Nhưng Bạch Hạo không phải là người dễ quên. Với tư cách là Hội trưởng Hội Học Sinh kiêm đội trưởng đội bóng rổ, anh thường xuyên đi tuần tra, kiểm tra nề nếp và các hoạt động thể dục của học sinh.
Trong giờ thể dục, khi Cố Minh Mộng đang uể oải chạy bền quanh sân vận động, cô cảm nhận được một ánh nhìn thiêu đốt dán chặt vào lưng mình. Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp Bạch Hạo đang đứng trên khán đài, tay đút túi quần, nhìn xuống cô với vẻ bề trên. Anh chỉ nhếch mép cười nhẹ một cái, nụ cười đầy ẩn ý khiến da đầu Cố Minh Mộng tê dại đi vì sợ hãi. Cô vội vàng cúi mặt xuống, giả vờ như không nhìn thấy anh, cắm đầu chạy tiếp.
Sau giờ thể dục là 30 phút nghỉ giải lao giữa giờ. Nhà trường khuyến khích học sinh tận dụng khoảng thời gian này để tự rèn luyện thể chất hoặc nghỉ ngơi. Giáo viên thể dục sau khi điểm danh xong thì thả cho lớp tự do hoạt động, chỉ nhắc nhở không được đi quá xa khu vực sân tập.
Bạch Hạo, như một con sói kiên nhẫn rình mồi, đã chờ sẵn cơ hội này. Anh lén lút tiếp cận, bịt miệng Cố Minh Mộng khi cô đang đi một mình về phía nhà vệ sinh, rồi lôi xềnh xệch cô vào phòng chứa thiết bị thể dục nằm ở góc khuất của sân vận động.
“Cạch!” Tiếng chốt cửa khóa trái vang lên khô khốc. Căn phòng tối tăm, nồng nặc mùi cao su, mùi bụi bặm và mùi mồ hôi lưu cữu lâu ngày.
Bạch Hạo đẩy mạnh Cố Minh Mộng ngã xuống một tấm nệm thể dục cũ kỹ, loang lổ vết bẩn dưới sàn. Anh lập tức đè lên người cô, bàn tay luồn vào trong quần thể dục rộng thùng thình, chạm trực tiếp vào bộ phận riêng tư của cô qua lớp quần lót mỏng manh.
“Không phải tôi đã nói rất rõ ràng là hôm qua cậu phải tới tìm tôi sao?” Giọng anh trầm thấp, đầy vẻ trách móc và đe dọa. “Thành tích học tập đã nát bét như vậy mà cậu cũng dám trốn học, lại còn dám cho tôi leo cây?”
Bạch Hạo vùi mặt vào cổ cô, mê muội hít hà mùi hương cơ thể hòa quyện với mùi mồ hôi sau khi vận động của cô. “Lỗ nhỏ của cậu đã bớt đau chưa? Tốt lên chưa? Hôm nay tôi muốn chịch cậu bù cho hôm qua. Buổi chiều tan học, cậu phải theo tôi về nhà, tôi sẽ ‘dạy kèm’ đặc biệt cho cậu.”
“Học con mẹ cậu! Biến đi! Buông tôi ra!” Cố Minh Mộng cố gắng hạ thấp giọng gầm gừ, sợ gây tiếng động lớn sẽ thu hút sự chú ý bên ngoài. Cô đang bị đè sấp trên tấm nệm, chỉ có thể quay đầu lại trừng mắt nhìn anh đầy căm hận. “Buông ra! Ở đây bẩn lắm!”
Bạch Hạo bỏ ngoài tai lời phản kháng của cô. Anh trực tiếp kéo mạnh chiếc quần lót của cô tuột xuống tận đùi, để lộ cặp mông tròn trịa trắng nõn. Anh dùng ngón tay cái xoa mạnh vào hạt âm vật vẫn còn chút sưng đỏ của cô, kích thích nó một cách thô bạo.
“Ưm…” Cố Minh Mộng cắn môi chịu đựng.
Bạch Hạo tách hai mép thịt ra, thọc hai ngón tay vào bên trong kiểm tra độ ẩm ướt. Lối vào vẫn còn hơi se khít và khô khốc. Anh nhíu mày, nhổ một bãi nước bọt vào tay rồi bôi trơn, kiên nhẫn đút ngón tay vào, nong rộng ra. Qua một lúc, cảm thấy bên trong đã đủ mềm và ướt, Bạch Hạo không đợi được nữa, anh rút ngón tay ra và thay thế bằng dương vật đang cương cứng nóng hổi của mình.
“Phập!”
Ngay khi quy đầu to lớn chui tọt vào hang động chật hẹp, Cố Minh Mộng lập tức đưa tay lên che miệng mình lại. Một tiếng thét ngắn ngủi, đau đớn tràn ra từ kẽ ngón tay. Cô cảm thấy nơi riêng tư của mình như bị xé toạc ra lần nữa, đau đớn vô cùng. Nhưng sau cơn đau là cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn, trọn vẹn. Do cơ thể đã từng trải qua quan hệ tình dục và bị kích thích nãy giờ, dâm thủy bắt đầu tự động tiết ra, bôi trơn cho hành động xâm lấn của anh.
Không khí trong phòng chứa đồ chật hẹp dần trở nên nóng hầm hập và ẩm ướt đầy mùi dục tình. Từng giọt mồ hôi của Cố Minh Mộng rơi xuống, thấm vào tấm nệm cũ. Cặp mông trắng ngần của cô bị Bạch Hạo hết đánh đen đét lại đến bóp nắn thành đủ hình dạng. Hạt âm vật nhạy cảm bị chàng trai nắm trong tay, liên tục cọ xát, vê tròn.
Khoái cảm và đau đớn đan xen khiến cô không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào, đứt quãng. Vì sợ bị học sinh hay giáo viên đi ngang qua nghe thấy, cô liều mạng dùng tay bịt chặt miệng, cố gắng kìm nén âm thanh dâm đãng của mình.
“Nhanh… nhanh một chút… làm ơn… nhanh lên…” Cô nức nở cầu xin, chỉ muốn chuyện này kết thúc thật nhanh.
Bạch Hạo lại rất thích thú khi làm tình với Cố Minh Mộng trong hoàn cảnh lén lút, kích thích như thế này. Nhìn cặp mông căng tròn, đầy đặn đang run rẩy dưới thân mình, tâm trạng anh sung sướng tột độ. Tiếng va chạm “bạch bạch” giữa hai cơ thể vang dội trong căn phòng kín, ăn sâu vào từng dây thần kinh hưng phấn của anh.
Anh dùng sức nhéo mạnh vào một bên mông thịt của cô, để lại dấu tay đỏ chót, ra lệnh: “Chiều nay tan học, ngoan ngoãn theo tôi về nhà làm tình tiếp. Nghe rõ chưa?”
“Được… được… tôi đi…” Cố Minh Mộng gật đầu lia lịa, lại cầu xin Bạch Hạo nhanh hơn một chút. Tiếng bước chân và tiếng nói chuyện cười đùa của học sinh bên ngoài vọng vào càng lúc càng gần, khiến tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi.
Một buổi sáng sớm tươi mát trong lành, tiếng ríu rít đùa giỡn đầy sức sống của các bạn học khác lại trở thành liều thuốc kích thích cực mạnh tới dây thần kinh xấu hổ của cô.
Cơ thể rung chuyển dữ dội, khoái cảm ập đến như sóng thần, cuốn trôi mọi lý trí. Nhưng việc bị cưỡng hiếp mạnh bạo trong môi trường đầy rủi ro này lại khiến cô cảm thấy vừa nhục nhã, vừa đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Cố Minh Mộng nhắm nghiền hai mắt, tầm nhìn rung chuyển dường như đã dừng lại. Tiếng rên rỉ, thở dốc ồ ồ, cùng tiếng va chạm xác thịt chậm dần lại, báo hiệu cơn bão tố sắp kết thúc.
Bạch Hạo gầm nhẹ một tiếng, bắn hết tinh dịch vào sâu trong tử cung cô. Anh nằm đè lên lưng cô, thở hổn hển để ổn định lại nhịp tim. Khi rút dương vật mềm rũ ra, anh còn không quên vỗ “bốp” vào đùi non của cô, nhắc nhở một cách bệnh hoạn:
“Kẹp cho chặt vào. Đừng để chảy ra nệm. Lát nữa lớp chúng ta còn có tiết thể dục đấy. Cậu mà để chảy ra quần hay xuống sàn thì đừng trách tôi.”
Mặt Cố Minh Mộng đỏ bừng lên như trái dâu tây chín mọng vì xấu hổ và tủi nhục. Cô im lặng, run rẩy mặc lại quần lót, cố gắng kìm nén cơ vòng để giữ lại thứ chất lỏng tanh nồng bên trong cơ thể. Cô ngẩng đầu lên, chỉnh lại quần áo, không nói một lời nào, lảo đảo bước ra khỏi phòng thiết bị trước.
Bạch Hạo nhìn theo bóng lưng cô, khẽ cười một tiếng đầy vẻ chiếm hữu: “Cô bạn dâm đãng này, sức chịu đựng cũng khá thật đấy.”
Tất cả các giáo viên trong trường đều biết Cố Minh Mộng là học sinh cá biệt như thế nào. Lớn lên xinh đẹp như hoa khôi nhưng tính tình lại ngông cuồng, xấu nết. Tuy không đến mức chỉ tay vào mặt giáo viên chửi bậy, nhưng trong giờ học cô luôn thích gây rối, cắt ngang lời giảng hoặc ngủ gật. Ngày nào cô trốn học, cả lớp và giáo viên đều thở phào nhẹ nhõm. Còn ngày nào cô đi học, không khí trong lớp trầm lắng như đi đưa đám.
Nhưng hôm nay, Cố Minh Mộng lại im lặng một cách lạ thường. Cô ngồi ở bàn cuối, không những không làm phiền giáo viên, không ngủ gật mà còn ngoan ngoãn cúi đầu chép bài.
Không ai có thể ngờ rằng, dưới dáng vẻ bình tĩnh, chăm ngoan giả tạo đó, Cố Minh Mộng đang phải gồng mình chịu đựng cực hình. Những dòng tinh dịch nóng hổi, nhớp nháp của Bạch Hạo đang dính chặt vào thành âm đạo và phần đùi trong của cô. Cô phải luôn kẹp chặt hai chân, siết chặt cơ tiểu huyệt từng giây từng phút để ngăn cản thứ chất lỏng ô uế đó chảy ra ngoài, thấm ướt quần đồng phục.
Cảm giác trơn trượt, đầy ắp nơi hạ thể khiến cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì, mặt lúc nào cũng đỏ gay gắt.
Sau giờ học buổi chiều, Cố Minh Mộng định sẽ chuồn về nhà ngay lập tức để tắm rửa sạch sẽ. Nhưng vừa rẽ vào góc đường gần cổng trường, cô đã bắt gặp Bạch Hạo đang đứng dựa lưng vào tường đợi sẵn, trên môi nở nụ cười tử thần.
Hầu hết học sinh ở trường Tinh Vân đều thuộc giới thượng lưu giàu có. Sau giờ học chính khóa, nếu không đi học múa ba lê, piano thì cũng tham gia các câu lạc bộ cưỡi ngựa, đánh golf quý tộc. Buổi tối, họ thường có gia sư cao cấp kèm cặp riêng tại nhà, hiệu quả cao hơn nhiều so với việc ngồi lì ở trường tự học. Cho nên trường cấp ba Tinh Vân không bắt buộc có tiết tự học buổi tối.
Cố Minh Mộng cũng nằm trong số những “cậu ấm cô chiêu” đó, nhưng cô lại không phải học với gia sư. Lý do đơn giản là vì cô đã quậy phá đến mức khiến năm người gia sư giỏi nhất thành phố phải tức giận bỏ của chạy lấy người chỉ trong vòng một tháng. Hiện tại, mẹ Cố vẫn chưa tìm được ai đủ dũng cảm để nhận dạy kèm cho cô.
Ngoài khuôn viên trường lúc này vẫn còn lác đác người qua lại, nên Bạch Hạo không tiện động tay động chân quá lộ liễu. Anh chỉ mỉm cười, nụ cười tỏa nắng nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao:
“Cậu còn muốn giữ chút mặt mũi thì ngoan ngoãn theo tôi về. Nếu không, sáng mai những tấm ảnh và video ‘tuyệt đẹp’ trong điện thoại tôi sẽ được gửi trực tiếp đến tay giáo viên chủ nhiệm và bố mẹ cậu đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận