Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên nhìn cậu chủ của mình đầu tóc rối bời càng thêm quyến rũ, áo đã cởi, cà-vạt đã tháo, người đẹp Thành Diệp tóc xõa, dây áo tụt… mà đầu óc quay cuồng. Lại nhìn xuống cái chảo đã thủ sẵn trên tay mình phòng trường hợp xấu nhất, mà lòng càng gào thét

Cô lại một lần nữa phá chuyện tốt của người ta rồi…

Bác Trần nhìn cô, con nhóc ngây thơ, nhà này nhiều bảo vệ như vậy, trộm kiểu gì chứ… Lại lén nhìn Vương Hàn, mặt hắn vẫn lạnh băng không cảm xúc, đi qua Lan Yên hướng về phòng, Thành Diệp đuổi theo, rất tự nhiên cũng bước vào phòng hắn.

Bác gái Trần và Tiểu Phương cùng nhìn Lan Yên cảm thông, mong cậu chủ rộng lượng mà bỏ qua cho con ngốc…

Nhưng thật ra, chỉ có trời biết, đất biết, Hiểu Lan Yên biết, trước khi đi ra khỏi phòng bếp, hắn đã “thì thầm” vào tai cô một câu rất rất rất “dịu dàng”:

– Tôi không bỏ qua đâu.

Từ cái hôm Lan Yên ý thức được rằng não mình chỉ có chức năng làm đẹp hộp sọ, thì Vương Hàn cũng liên tiếp mấy đêm không về.

Mấy đêm rồi Lan Yên cũng không ăn khuya, đến đêm nay thì thật sự không chịu nổi, lần mò xuống bếp tìm đồ ăn.

Đang ăn ngon lành, cô đồng thời (lại) tiếng động phát ra từ ngoài cửa bếp, Lan Yên ăn vụng không dám bật đèn, nên đành ngồi quay hướng cửa sổ để lấy ánh sáng đèn hành lang. Thoáng thấy tiếng động từ sau lưng, cô đương nhiên dựng tóc gáy…

Chẳng lẽ lần này là trộm thật?

Trong bóng tối, bất chợt một bàn tay to lớn bịt lấy miệng Lan Yên, cô giật mình, nhưng lại không thể la lên.

Miệng không thể kêu, nhưng tay vẫn chưa bị giữ mà… Hiểu Lan Yên đang định đưa tay lên đấm loạn, thì đau khổ làm sao, người kia đã dùng cánh tay còn lại ôm ghì cô từ phía sau, kìm kẹp chặt chẽ.

Lan Yên thấy số mình thật thảm, là do cô chủ quan, lẽ ra phải đề phòng trước chứ…

Cô ngày trước bao lần trốn nợ, đối mặt với hiểm nguy, tuy cái đầu ngốc nghếch nhưng vẫn biết chạy là có thể thoát thân.

Nhưng tình cảnh của cô hiện tại, cơ hồ là hết cách rồi…

Hiểu Lan Yên sợ tới mức không dám nhắm mắt, lại không biết phải làm sao. Bỗng từ phía tai phải truyền đến một cảm giác tê dại chưa từng có.

Đầu cô quay cuồng, vẫn chưa hiểu chuyện gì diễn ra, thì lại cảm nhận tai mình bị ai đó ngậm vào, vành tai bị mút tới mức vừa buồn cười vừa khó chịu, một lát lại có vật gì đó nóng nóng ẩm ướt liếm qua, đảo lại trêu đùa.

Kẻ lạ mặt buông tai Lan Yên, hơi thở lành lạnh phả vào gáy cô, làm cô càng run rẩy.

Người đằng sau dáng người to lớn cường tráng, cảm nhận được con nhóc trong tay mình run rẩy dữ dội, có khi nước mắt cũng sắp rơi rồi, lộ ra nụ cười đắc ý, hôn vào gáy cô.

Lan Yên cảm thấy bên dưới hông có vật gì đó vừa trướng vừa nóng cọ vào, cô không ngu tới mức không hiểu, quá sợ mà ngất đi…

– Yên Yên, sao em không ngủ ở phòng, lại ngủ ở bếp?

– A… chị… chị Tiểu Phương?

– Chưa tỉnh ngủ? Không chị thì ai?

– Nhưng…

Lan Yên định nói nhưng lại câm nín, cô nên nói cái gì đây? Nói đêm qua nhà có trộm, lại còn… lại còn giở ý đồ với cô?

Quên đi, có quỷ mới tin!

Lan Yên trong lòng vô cùng khổ sở, chợt nhớ ra điều gì vội kiểm tra lại quần áo tai mặt, vẫn bình thường

Chuyện đêm qua… cứ như là giấc mơ vậy.

Có lẽ là mơ thật, có lẽ cô đói quá nên hoang tưởng thôi.

Nhưng giá mà… mọi chuyện đúng là hoang tưởng… Bởi khi thay đồ hầu, cô cột tóc lại đồng thời phát hiện ra, vành tai mình, có một dấu vết rất nhỏ- vết răng cắn vẫn còn đỏ, chắc là đã chảy máu.

Cô hoảng loạn lắm rồi, mang mọi chuyện kể lại cho chị Tiểu Phương. Đúng như dự định, chị ấy không hề tin, còn nói cô cần nghỉ ngơi. Như vậy, là ám chỉ cô nói dối sao?

Mấy ngày sau, vào một buổi sáng đẹp trời, Vương Hàn đột nhiên trở về kêu chuẩn bị bữa sáng. Lan Yên vì chuyện hôm trước mà mất ngủ mấy ngày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận