Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Trên Đỉnh Cao
Mạnh Kiều nằm ngửa trên chiếc gối cao, mặc cho anh trêu chọc. Hơi thở của cô đã sớm rối loạn.
“Sao hôm nay lại ngoan như vậy chứ?” Trần Thâm cúi xuống, hôn lên chóp mũi cô.
Mạnh Kiều không còn sức để trả lời anh. Toàn thân cô như có một luồng điện chạy qua, cô không khống chế được mà bật ra những tiếng rên rỉ vụn vỡ: “Ưm… a…”
“Thật mẫn cảm.” Anh cười khẽ, giọng nói khàn đặc.
Hành động đó đổi lại một cú đấm yêu mềm nhũn của Mạnh Kiều.
“Bé cưng, em nên giữ sức đi.” Anh nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô, đan mười ngón tay của họ vào nhau, rồi ấn chặt xuống giường, đè cô hoàn toàn dưới thân mình.
Một tay Trần Thâm vẫn giữ chặt tay cô, tay còn lại bắt đầu công cuộc thăm dò. Anh đẩy nhẹ hai cánh hoa mỏng manh ra, tìm đến nơi thần bí nhất của người con gái. Ngón trỏ thon dài của anh đặt ngay trước cửa động.
Khi ngón tay anh bắt đầu đi vào, anh lập tức cúi xuống hôn cô thật mạnh. Nụ hôn sâu và cuồng nhiệt ấy lập tức phân tán sự chú ý của cô, để ngón tay anh dễ dàng đi ra đi vào cơ thể yêu kiều.
Một ngón tay, dĩ nhiên, nhỏ hơn rất nhiều so với thứ vũ khí đã đứng thẳng, nóng rực ở dưới thân anh, đang cọ xát vào đùi cô.
Anh nhẹ nhàng gác chân Mạnh Kiều lên đùi mình, rồi đẩy hông về phía trước. Gậy thịt to lớn lập tức áp sát cửa huyệt. Chỉ cần một cú đẩy nhẹ nữa thôi, anh đã có thể hoàn toàn chiếm lấy cô.
Anh gỡ hai tay đang che mắt của Mạnh Kiều ra. Anh muốn cô phải chứng kiến tất cả. Giọng anh khàn đi: “Nhìn xem anh yêu em như thế nào đi.”
Lời nói vừa dứt, anh liền động thân, tiến thẳng vào trong.
Cơ thể Mạnh Kiều lập tức căng cứng, cô rên lên một tiếng nhỏ. Cảm giác căng trướng này hoàn toàn khác với sự trêu chọc của ngón tay ban nãy.
“Lớn quá…” Cô thì thào bên tai Trần Thâm.
Lời khen của cô dường như khiến Trần Thâm được cổ vũ. Anh hài lòng đâm vào rút ra vài cái, cười hỏi: “Thoải mái không?”
“Đừng… đừng hỏi em mấy vấn đề xấu hổ như thế…”
Động tác của Trần Thâm vốn dĩ rất chậm rãi và nhẹ nhàng, để cô có thời gian thích ứng.
“Được thôi.” Anh khẽ cười, rồi đột ngột đâm vào sâu hơn, giọng nói trầm ấm đầy ma mị: “Có thoải mái không em?”
Mạnh Kiều đỏ mặt lườm anh. Trần Thâm cúi đầu, hôn lên mí mắt đang run rẩy của cô.
“Hả? Nói cho anh nghe đi.”
Động tác của Trần Thâm bắt đầu nhanh hơn. Thân dưới của Mạnh Kiều bị căng ra, cửa huyệt ửng hồng, tiếng nước “nhóp nhép” đan xen cùng tiếng da thịt va chạm vào nhau, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, tạo thành một bản nhạc dâm đãng vô cùng.
“Ư… Thật… thật thoải mái…”
Âm thanh này, đối với chính Mạnh Kiều, cũng quá mức dâm đãng, nó càng kích thích cô chảy ra nhiều mật ngọt hơn.
“Thật ngoan.” Trần Thâm khen thưởng cô bằng một nụ hôn sâu. Môi lưỡi quấn quýt, nước bọt trao đổi cho nhau.
“A! Đừng mà… Đừng đâm chỗ đó…”
Mạnh Kiều đột nhiên hét lên. Không biết ban nãy Trần Thâm đã đâm trúng điểm mẫn cảm nào, mà bụng nhỏ của cô co rút liên hồi, cả người run rẩy không ngừng.
“Không thích sao?” Trần Thâm dường như tìm thấy kho báu. Anh giữ chặt lấy eo cô, rồi nhắm ngay điểm đó mà đâm mạnh vào.
Động tác càng lúc càng nhanh, tiếng lắc lư của chiếc giường cũng bắt đầu vang lên “kẽo kẹt”.
“Cách âm của khách sạn không tồi đâu. Kiều Kiều, kêu lớn lên đi, được không em?” Trần Thâm dụ dỗ cô.
Mạnh Kiều thề chết cũng không làm ra chuyện xấu hổ như vậy!
Nhưng cô đã lầm. Chỉ một lát sau, khi Trần Thâm lại đâm vào nơi mẫn cảm đó của cô, cô rên lên một tiếng thất thanh. Cơ thể cô co giật, run rẩy phun ra một dòng nước ấm nóng , làm ướt cả bụng Trần Thâm và một mảng chăn ga.
Cảm giác đó như thể sắp chết đi, nhưng lại sung sướng đến mất hồn. Đôi mắt Mạnh Kiều ướt át, sáng long lanh. Trần Thâm biết, đây chính là dáng vẻ hưởng thụ đến tột cùng của cô.
Khoái cảm vừa qua đi, nhưng chuyện tình vẫn chưa kết thúc. Mạnh Kiều tiếp tục làm loạn cùng Trần Thâm.
“Anh ơi.” Cô bỗng nhiên gọi anh.
“Ừm?” Động tác dưới thân của Trần Thâm không dừng lại, ngược lại còn mạnh mẽ va chạm hơn.
“Em thích anh.” Mạnh Kiều đột nhiên thổ lộ.
Trần Thâm dừng lại một nhịp. Anh đưa tay vuốt mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi của cô, lau đi vệt mồ hôi trên trán, khóe miệng cong lên một nụ cười rạng rỡ. Anh nhìn sâu vào mắt cô: “Anh cũng thích em. Rất thích, vô cùng thích.”
Nói đến ba chữ “vô cùng thích”, anh dùng hết sức lực đâm mạnh vào. Sức lực ấy như thể để chứng minh cho cô thấy, hai chữ “vô cùng” của anh, rốt cuộc là sâu và mạnh đến nhường nào.
“Cảm nhận được anh thích em như thế nào không?”
Trần Thâm đã nuốt lời. Anh không còn nhẹ nhàng nữa, mà là dùng hết sức lực để “làm” cô. Mạnh Kiều thầm kêu không ổn, có lẽ cô đã chạm tới điểm mấu chốt nào đó của anh rồi.
Liệu cô có bị làm đến ngất đi không?
Động tác của anh mạnh mẽ đến mức, nếu không phải được anh giữ chặt, có lẽ cô đã bị đâm bay đến tận đầu giường rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận