Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tốt nhất em nên ngoan ngoãn lại! Đừng để tôi thực sự nổi điên!”
Giọng nói của Tần Khiêm vang lên, lạnh lẽo như tiếng băng nứt, không nhìn cô mà mắt dán chặt vào khoảng không vô định phía trước. Hắn đang cố kìm nén. Hắn thực sự đang rất muốn trừng phạt người phụ nữ không biết trời cao đất dày này, muốn đè cô ra mà đánh cho một trận, hoặc làm những chuyện tàn nhẫn hơn để cô nhớ đời. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt vì kinh hãi xen lẫn sự bướng bỉnh của cô, bàn tay đang nắm chặt của hắn lại buông lỏng. Hắn không nỡ làm cô đau.
Vân Khê nghiến răng ken két, âm thanh va chạm của hàm răng vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của chiếc xe sang trọng. Cô không giãy giụa nữa, không phải vì phục tùng, mà vì cô biết rõ chênh lệch sức mạnh giữa hai người. Tiếp tục chống đối lúc này chỉ khiến con thú hoang trong người hắn thức tỉnh nhanh hơn.
Đám thuộc hạ ngồi ghế lái và ghế phụ phía trước liếc nhìn nhau qua gương chiếu hậu, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Họ chưa từng thấy ai dám to gan lớn mật chống đối lão đại như vậy. Nộ khí của Tần Khiêm, ngay cả những kẻ vào sinh ra tử, tay nhuốm đầy máu như bọn họ còn phải e dè cúi đầu, vậy mà cô gái này… Cô ta dám nhìn thẳng vào mắt hắn với vẻ bất phục? Đúng là khiến người ta được mở mang tầm mắt.
“Anh muốn đưa tôi đi đâu hả?”
Khi chiếc xe dừng lại trước một biệt thự biệt lập, nằm sâu trong khu rừng thông yên tĩnh, nỗi bất an trong lòng Vân Khê bùng lên dữ dội. Được Tần Khiêm bế bổng ra khỏi xe, cô không nhịn được mà tiếp tục náo loạn, dùng chút sức lực cuối cùng để đấm vào lồng ngực rắn chắc như đá tảng của hắn.
Tần Khiêm sầm mặt, vẻ âm trầm trên gương mặt hắn càng lúc càng đáng sợ: “Em vẫn còn sức để hỏi sao? Em dám cãi lời tôi đi ám sát Huyết Vũ, gan em cũng lớn thật đấy!”
“Anh dựa vào đâu mà nói như thế?” Vân Khê vừa nói vừa luống cuống chỉnh lại cổ áo sơ mi xộc xệch vì cuộc vật lộn ban nãy. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định, quật cường: “Tôi đi đâu, làm gì là quyền của tôi!”
“Tôi nghĩ em sẽ không chối. Em là người thông minh, Vân Khê.” Tần Khiêm cúi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt cô, giọng điệu đầy vẻ chế giễu. “Chắc chắn em biết mình không thể chối được trước mặt tôi, vậy mà vẫn muốn chọc tức tôi? Em thích cảm giác mạnh đến vậy sao?”
“Có chuyện gì thì anh nói nhanh đi! Tôi không muốn dây dưa nhiều với anh! Thả tôi xuống!”
“Chuyện của chúng ta muốn nói nhanh là không thể! Không chừng còn phải mất cả đời để giải quyết đấy!” Khóe miệng Tần Khiêm nhếch lên, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ nhưng đầy tà khí.
Long đang lái chiếc xe khác phía sau để cất vào gara, nghe loáng thoáng câu nói của lão đại mà chấn động tâm can. “Cả đời”? Lão đại… ngài ấy nghiêm túc sao? Vậy là ngài ấy đã tìm ra người phụ nữ định mệnh của đời mình rồi?
“Dừng lại! Tôi bảo anh thả tôi xuống!”
Vân Khê gằn giọng, hét vọng lên phía trước, hy vọng ai đó có chút lương tri. Nhưng vô ích. Ở đây, lời của Tần Khiêm là thánh chỉ.
“Tần Khiêm! Tôi là tôi, còn anh là anh, chuyện của tôi mong anh đừng quản! Chúng ta không thân thiết đến mức đó!”
Vân Khê nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm như vực sâu của Tần Khiêm, không hề lộ chút sợ sệt. Cô là đại tiểu thư Vân gia, là nữ cường nhân trên thương trường, cô có lòng tự trọng của mình.
“Nếu tôi cứ muốn quản thì sao?”
Sự ngông cuồng của hắn như giọt nước làm tràn ly. Vân Khê thật sự tức giận, cơn ức chế vì ám sát thất bại cộng thêm sự bá đạo vô lý của tên đàn ông này khiến cô mất kiểm soát. Cô vung tay, tung một cú đấm móc hiểm hóc về phía khuôn mặt điển trai của hắn.
“Bốp!”
Tần Khiêm không hề nao núng, bàn tay to lớn của hắn như gọng kìm sắt, dễ dàng bắt gọn nắm đấm của cô ngay giữa không trung. Nếu là người khác, hắn đã bẻ gãy cổ tay kẻ đó ngay lập tức. Nhưng đây là Vân Khê. Dù tức giận đến đâu, hắn cũng không nỡ làm tổn thương dù chỉ một sợi tóc của cô.
Vân Khê cố sức giật tay lại nhưng không được, cô nghiến răng, tung tay còn lại tấn công, đồng thời mượn thế đá mạnh vào hạ bộ hắn. Chiêu thức tàn độc, dứt khoát.
Tần Khiêm nhíu mày, nhanh như chớp dùng đùi mình chặn đứng cú đá của cô, đồng thời tận dụng không gian hẹp của hành lang, ép chặt cô vào góc tường. Hắn dùng chính cơ thể cao lớn của mình làm lồng giam, khóa chặt mọi đường lui của cô.
“Tốt nhất em nên bình tĩnh lại! Đừng ép tôi phải dùng biện pháp mạnh!” Hắn cúi đầu, phả hơi thở nóng rực vào mặt cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ cảnh cáo. Hắn là kẻ được vạn người quỳ gối tung hô, không quen với việc bị chống đối, nhất là từ người phụ nữ hắn đã nhắm trúng.
“Nếu không thì sao?” Vân Khê hừ mũi khinh thường, ngẩng mặt thách thức. “Anh định đánh tôi? Hay giết tôi?”
Tần Khiêm ấy vậy mà không tức giận. Ngược lại, hắn nở một nụ cười khiến da đầu Vân Khê tê dại vì linh cảm chẳng lành.
“Nếu vậy… thì tôi được lợi rồi!”
Vừa dứt lời, Tần Khiêm không cho cô cơ hội phản ứng. Hắn dùng một tay chế trụ gáy cô, tay kia siết chặt eo nhỏ, cúi xuống áp môi mình lên đôi môi đang định mắng chửi của cô.
Một nụ hôn cuồng bạo.
Không, không thể gọi là hôn. Đó là sự cướp đoạt, sự trừng phạt và cả sự chiếm hữu điên cuồng.
“Ưm…”
Vân Khê mở to mắt, cảm nhận sự thô bạo của hắn. Hắn không hề dịu dàng, đôi môi hắn nghiền nát môi cô, răng va vào môi đau điếng. Hắn mút mát, cắn xé như muốn nuốt chửng cô vào bụng, muốn thông qua nụ hôn này trút hết sự tức giận và cả tình cảm dồn nén bấy lâu nay.
Vân Khê cảm thấy khó thở, đầu óc quay cuồng. Hắn quá mạnh mẽ, quá dồn dập. Lưỡi hắn cạy mở hàm răng cô, xông vào khoang miệng, khuấy đảo, cuốn lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô mà dây dưa, hút hết mật ngọt và dưỡng khí của cô.
Hai tay cô bị kẹp chặt giữa ngực hai người, không ngừng đấm thụp vào vai hắn nhưng lực đạo ngày càng yếu dần. Cô cảm thấy chân mình mềm nhũn, nếu không có cánh tay rắn chắc của hắn đỡ lấy eo, có lẽ cô đã trượt xuống sàn.
Tần Khiêm vẫn say sưa thưởng thức hương vị ngọt ngào của cô. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, lông mi dài rung rung, hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng. Bàn tay đang giữ gáy cô bắt đầu trượt xuống, luồn vào trong lớp áo sơ mi mỏng manh, vuốt ve tấm lưng trần mịn màng, rồi tham lam trườn về phía trước, bao trọn lấy một bên gò bồng đảo căng tròn.
Cảm giác bàn tay thô ráp chạm vào làn da nhạy cảm khiến Vân Khê giật bắn người, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô rên rỉ trong cổ họng, sự phản kháng yếu ớt dần biến thành sự run rẩy.
Chính lúc này, Tần Khiêm mới chịu mở mắt. Đôi tay đang không yên phận của hắn khựng lại. Ánh mắt hắn nhìn cô, sâu thẳm, đen đặc dục vọng nhưng cũng lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận