Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong đầu Chu Duệ đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ, ngay sau đó cô lại hận không thể tát mình một cái.

“Đi thôi, Chu Duệ. Uông Tông muốn đến phòng y tế, cậu có muốn đi theo không?” Triệu Tình hỏi cô, ánh mắt nhìn Chu Duệ rồi lại nhìn Trang Úy.

Cô biết quan hệ giữa hai người không bình thường, không biết… Chu Duệ muốn đến phòng y tế với cô hay là… nói chuyện với Trang Úy?

Chu Duệ phục hồi tinh thần, phát hiện Uông Tông đã đi ra ngoài, đi về phía phòng y tế.

Cô vội nói với Triệu Tình: “Cậu đi trước đi, mình có chút việc.” Sau đó cô đẩy cô ấy đi trước.

Trong lòng Triệu Tình biết rõ nên gật đầu, cười cười bát quái.

Trang Úy đang đứng cách cô chưa đến hai mét, nghe thấy lời cô nói, cậu cũng nhướng mày nghi hoặc.

Theo tính cách của Chu Duệ, bây giờ hẳn cô đang tức giận, nếu có điều muốn nói với anh, nó sẽ là…

Quả nhiên, cậu chỉ thấy thiếu nữ đứng cách cậu không xa đang chạy đến, sau đó giẫm mạnh lên chân cậu hai lần, khi giẫm còn có chút sốt ruột thậm chí cô còn sắp té ngã, Trang Úy bắt lấy cô.

Chu Duệ thẹn quá hóa giận, hất tay anh ra, nói: “Quỷ đáng ghét.”

Sau đó cô cũng không quay đầu lại mà chạy đi.

Lúc chạy trong lòng cô còn tự mắng chính mình, vội vàng xóa đi những suy nghĩ trong đầu… ‘quần áo chơi bóng rổ của cậu đang ướt, gió lại thổi mạnh như vậy, liệu cậu có bị cảm lạnh không?’

Lạnh chết cậu đi, quỷ xấu tính, thật đáng ghét.

Trang Úy ngây ngốc nhìn chằm chằm dấu chân trên giày mình một lúc, sau đó cậu nhặt quả bóng rổ trên mặt đất lên, trở về sân bóng.

Đường Duyên ngồi bên cạnh cậu, đưa cho cậu một chai nước, hỏi: “Làm sao vậy, tên đó chọc cậu sao?”

Ai đều tin Trang Úy không cẩn thận ném bóng vào đầu tên đó, nhưng cậu không tin.

Bởi vì cậu tận mắt nhìn thấy, Tranh Úy ở sân bóng nhìn về hướng đó một lúc, sau đó không chút do dự ném bóng.

Trang Úy vặn nắp chai ra uống một hớp nước, ngây ngốc nhìn bầu trời xa xăm, cuối cùng cậu để chai nước khoáng xuống rồi đứng dậy.

Đường Duyên thấy cậu đi ngược về phía mặt trời, không chút đau lòng nói một câu: “Cậu ta cướp đồ của tôi.”

Sau đó chính là bóng lưng tiêu sái rời đi của cậu.

Nhưng, Đường Duyên cảm thấy cậu tuyệt đối không cam tâm tình nguyện.

Dù không biết là thứ gì, nhưng Trang Úy nhất định sẽ cướp về, cướp không được cũng sẽ khiến tên đó không yên ổn.

Trang Úy chính là như vậy, bề ngoài hiền lành ít nói, nhưng thực chất cậu lại có tính chiếm hữu cực mạnh.

Trong lòng Đường Duyên cố nén cảm giác lạnh lẽo thay tên đó… nhanh dâng hai tay trả lại thứ đó cho Trang Úy đi.

¹⁾ Chó ở đây là chó độc thân nha

Uông Tông nằm ở giường trong cùng của phòng y tế, Chu Duệ và Triệu Tình đang đứng ở mép giường.

“Bác sĩ nói như thế nào, cậu có sao không?” Chu Duệ tới muộn, lo lắng hỏi cậu.

“Không sao.” Uông Tông hắt giọng nói, sau khi trải qua chuyện vừa rồi, trong lòng cậu luôn cảm thấy có một thứ.

Một cái gai tên là Trang Úy.

Vương Tử Lâm cười nói: “Không có chuyện gì lớn, đàn ông bị đánh một chút, không có vấn đề gì.” Cậu phất tay để Triệu Tình và Chu Duệ rời đi, tỏ ý mình có thể lo cho cậu ta.

“Không… Mình muốn…” Chu Duệ muốn nói, cô muốn ở lại chăm sóc cậu.

“Mình ở đây sẽ không sao đâu, bạn tốt nhất định mình sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt, các cậu lên lớp đi, bị đánh một trận lớn như vậy, nếu mình biết sớm thì đã ra ngăn.” Vương Tử Lâm cười nói.

Chu Duệ và Triệu Tình đều trừng mắt nhìn cậu.

Sau đó Triệu Tình đưa Chu Duệ rời đi.

Trước khi đi Chu Duệ còn quay đầu lại nhìn Uông Tông, trong mắt cô lộ vẻ thất thần, lại bị Triệu Tình hỏi: “Cậu nói gì với Trang Úy vậy?”

Sự chú ý lập tức bị rời đi, cô bẹp miệng: “Chưa nói gì.”

Triệu Tình: “Rốt cuộc bây giờ cậu và cậu ấy có quan hệ gì?”

Trong lòng Chu Duệ nhảy dựng, vội vàng phủ nhận: “Không có quan hệ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận