Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn vẻ ngoan ngoãn của cô, đầu Bánh Bao Đậu như muốn nổ tung.

Loạn rồi loạn rồi, xem ra lần này cô nàng nghiêm túc thật rồi!

Sau khi tan học.

Người đàn ông vừa ra khỏi giảng đường, Tô Anh đã nối gót theo sau.

“Thầy Tống ơi.” Cô gọi với anh lại, hơi thở có phần dồn dập.

Tống Đĩnh Ngôn dừng bước, môi mím thành đường thẳng, từ từ quay người.

Tô Anh phớt lờ ánh mắt của mọi người, từ tốn bước đến bên anh, ngẩng đầu nhìn anh, cặp mày cười vẽ nên một đường cong xinh đẹp: “Thầy Tống, thầy còn nhớ em không ạ?”

Người đàn ông cúi đầu chăm chú nhìn cô, nhếch môi: “Nhớ chứ.”

Cô thẹn thùng cắn môi: “Cảm ơn thầy vì chuyện ngày đó ạ.”

“Em từng cảm ơn thầy rồi.” Giọng Tống Đĩnh Ngôn bình bình, không chút xao động. Anh nhìn xuống chân cô, đè thấp giọng: “Đổi giày rồi đấy à.”

Tô Anh tinh nghịch nháy mắt, toát lên thần thái sống động của nữ sinh: “Thầy đã dặn thì dĩ nhiên là em phải nghe rồi ạ.”

Cô xích lại gần, ngay lập tức ngửi được mùi gỗ thông độc đáo của người đàn ông, cả tinh thần và thể xác đều sung sướng. Mùi hương vào sâu đến tận đáy lòng, tựa như một tấm lưới kín kẽ phủ lên trái tim cô, tê tê và ngứa ngáy.

Tiếp đó, cô rành rọt nói từng chữ, chỉ đủ để hai người nghe rõ: “Em ngoan thế thì thầy có phần thưởng gì cho em không?”

Tống Đĩnh Ngôn ngạc nhiên mất mấy giây, rồi ánh mắt anh lạnh dần, thoáng lộ vẻ xa cách.

Tô Anh chẳng lấy đó làm lạ, kể từ lần đầu gặp gỡ, cô đã biết anh là người hoàn toàn trái ngược với mình. Cô ngoài lạnh trong nóng, sâu trong bản chất là sự tùy hứng, hồn nhiên. Còn anh tuy ngoài mặt dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó rất có thể là tấm màn che giấu cho sự lạnh lùng bên trong.

Anh càng như vậy thì cô càng khao khát chinh phục được anh. Cô muốn thấy đôi mắt bị bao phủ trong dục vọng của anh một khi lớp ngụy trang kia bị xé nát.

Tô Anh cúi đầu, cố ý vén mái tóc dài mượt ra sau tai, cái cổ trắng nõn và gương mặt nghiêng mềm mại xinh đẹp của cô lọt vào tầm mắt của Tống Đĩnh Ngôn. Đôi mắt của người đàn ông tối sầm xuống, song sắc mặt không đổi, vẫn hết mực ôn hòa.

Cô hài lòng sau một phen trêu ghẹo không ham chiến nữa, ngẩng đầu cười ngọt với anh: “Hẹn gặp lại thầy sau nhé, thầy Tống.”

Vừa quay đầu bước được một bước, cô xoay lại nói: “À… Em sẽ nghĩ thật kỹ xem em muốn phần thưởng gì từ thầy ạ.”

Không đợi Tống Đĩnh Ngôn đáp lời, cô khoan thai nâng bước rời đi.

Người đàn ông trông theo bóng lưng dần khuất dạng, nhìn suốt một hồi lâu.

***

Buổi tối có một hội nghị học thuật, khi Tống Đĩnh Ngôn ra bãi đỗ xe thì đã là chớm khuya.

Anh lấy chìa khóa xe ra, lờ mờ trông thấy một bóng người nho nhỏ ngồi xổm bên cạnh xe mình.

Theo từng bước chân, bóng người càng thêm rõ ràng.

Anh bấm khóa, sau một thoáng suy ngẫm thì vẫn quyết định bước qua, không ngờ còn chưa kịp mở miệng thì hình bóng nhỏ xinh đã ngẩng đầu lên.

Vừa trông thấy anh, người nọ tỏ vẻ tội nghiệp: “Thầy Tống…”

Người đàn ông sững sờ, suýt không nhận ra đó là ai. Cô đã thay bộ quần áo khác, áo phông trắng và quần bò đơn giản, như một cô học trò tràn trề sức sống.

“Sao em lại ở đây?” Anh cúi đầu hỏi.

Tô Anh trề môi, ra chiều hờn trách: “Chờ thầy lâu quá hà.”

Ánh mắt trong trẻo của người đàn ông dừng trên gương mặt cô: “Tìm thầy có việc gì à?”

“Dạ…” Cô khẽ đáp, lại hỏi: “Mình lên xe rồi nói thầy nhé?”

Tống Đĩnh Ngôn nhìn cô vài giây, không từ chối mà cũng chẳng đồng ý.

“Thầy kéo em dậy được không?” Người con gái ngồi xổm dưới đất bĩu cặp môi đỏ, nghe sao cũng giống như đang làm nũng: “Chân em tê rần mất rồi…”

Người đàn ông thoáng im lặng, sau cùng vẫn duỗi tay ra.

Tô Anh đặt tay vào lòng bàn tay anh, anh vừa nhẹ kéo là cô đứng ngay dậy. Không biết là do quán tính hay cố ý, cô lảo đảo về trước, ngã vào lòng anh. Anh đỡ lấy cơ thể mềm mại của cô trước khi kịp suy nghĩ điều gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận