Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có quản lý bộ phận nhân sự không?” Cô chỉ về phía phòng họp bên trái.

Không thể nghi ngờ, vẻ ngoài chính là ấn tượng đầu tiên, anh khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng hỏi: “Bộ phận nhân sự thuộc sự quản lý của tôi, xin hỏi có vấn đề gì sao?”

“Đương nhiên là có vấn đề! Cái cô tự xưng mình là giám đốc tuyển dụng trong bộ phận nhân sự của các anh, có vẻ như rất xem thường người từng ngồi tù như tôi, suýt chút nữa đã cầm dao gọt hoa quả đuổi tôi ra ngoài. Tố chất và trình độ của nhân viên thấp như vậy, người làm ông chủ như anh cũng có trách nhiệm rất lớn.”

Tô Phàm ném bản sơ yếu lý lịch rách nát trong tay vào trong thùng rác, sau đó lắc đầu với vẻ tiếc nuối.

“Chậc chậc, dù là tố chất và trình độ của một người nhưng đã đủ khiến tôi thất vọng về tập đoàn của các anh. Từ nay về sau, tôi sẽ tẩy chay toàn bộ sản phẩm của tập đoàn các anh.”

“Nếu cô không ngại, có thể kể chi tiết tình hình lúc đó cho tôi nghe được không? Nếu mọi chuyện đúng như những gì cô nói, vậy thì chúng tôi cũng không cần giám đốc tuyển dụng này nữa, cô thấy như vậy có được không?”

Anh cười dịu dàng, giống như không hề tức giận, trái lại ánh mắt còn không ngừng đánh giá cô.

Tô Phàm chớp mắt: “Mấy chuyện này không thuộc phận sự của tôi, miễn cho người khác nói tôi làm mình làm mẩy, các anh vẫn nên đề cao chất lượng nhân viên của mình trước đi đã.”

“Vậy thì như này đi, bộ phận nhân sự đã có thông tin liên lạc của cô, tôi sẽ bố trí một buổi phỏng vấn cho cô vào vài ngày nữa, và tôi sẽ đích thân phỏng vấn. Đương nhiên, về vị giám đốc ngồi ở bên trong, tôi cũng sẽ ghi nhận lời đề nghị của cô, điều tra một cách kỹ càng, sau đó sẽ đưa ra hình thức xử phạt thích đáng, không biết cô cảm thấy cách làm này như thế nào?”

“Thật sao? Vậy thì tốt rồi, tôi sẽ đợi thông báo cho lần phỏng vấn tiếp theo.”

Tô Phàm lập tức vui vẻ ra mặt, hoàn toàn không hề giống cái người thẹn quá thành giận lúc nãy. Cô xoay người vẫy tay với anh: “Tôi coi trọng anh đấy, ông chủ Lữ.”

Lữ Nhất không khỏi chau mày, nhìn bóng lưng càng ngày càng xa kia, quay đầu kinh ngạc hỏi trợ lý: “Cô ấy biết tôi?”

Trợ lý vội vàng lắc đầu như trống bỏi: “Tôi tôi, tôi không biết.”

Cô không thể biết anh họ gì, lúc đầu khi cô lại gần bắt chuyện với anh, dáng vẻ trông vô cùng xa lạ, trêи người Lữ Nhất cũng không có thứ gì biểu đạt cho dòng họ của anh.

Quay đầu nhìn về phía phòng họp bên trái, khuôn mặt của anh trở nên nghiêm túc, nói với trợ lý: “Đi điều tra chuyện mà cô ấy vừa mới nói.”

“Vâng.”

Tô Phàm xách theo hai lon bia về đến nhà, cô nghiêng ngả lảo đảo đá văng giày cao gót. Lúc chuẩn bị khui bia để uống, Tô Phàm đột nhiên phát hiện không có đồ nhắm rượu.

Trêи bàn trà đâu đâu cũng là rác, nói không chừng mấy ngày nữa sẽ xuất hiện giòi cũng nên.

Cô không kiên nhẫn nhếch miệng, vừa rồi lúc mua rượu đã tiêu sạch số tiền còn lại ở trong điện thoại, không đủ tiền để thuê nhân viên lau dọn. Cô đã không thể trở lại cuộc sống của một đại tiểu thư vô ưu vô lo giống như trước đây.

Nghĩ vậy, Tô Phàm cũng không còn tâm trạng để uống bia. Cô ném lon bia trong tay xuống, thay một bộ đồ ngủ thoải mái, đi dép lê xuống dưới lầu uống rượu. Vừa hay có thể nhìn thấy anh chàng đẹp trai ở cửa hàng tiện lợi, hơn nữa cô cũng không cần phải dọn dẹp đống rác rưởi kia.

Quả thật là nghĩ thôi cũng thấy vui rồi.

Đôi môi đỏ mọng nhếch lên, cho đến khi Tô Phàm đóng sầm cửa lại, khóe miệng của cô đột nhiên trở nên cứng đờ.

Quay đầu lại nhìn về phía cửa.

Má nó.

Chìa khóa!

Tào Phó Thanh mở cửa, chỉ nhìn thấy hàng xóm đang cong eo lén lút vặn vặn cánh cửa, trông bộ dáng của cô có vẻ như rất không kiên nhẫn. Tô Phàm vẫn mặc bộ đồ ngủ giống như tối qua, bên dưới chiếc quần ngủ màu xám, bờ ʍôиɠ của cô nhếch lên, không ngừng vặn vẹo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận