Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bước vào bên trong, mùi phấn son rẻ tiền xộc lên mũi hòa lẫn với mùi rượu và mùi mồ hôi đàn ông. Tiếng cười nói, tiếng trêu ghẹo lả lơi vọng ra từ những căn phòng đóng kín cửa sổ sọc đỏ.
Đúng lúc đó, Liễu Nguyệt Vân – một tú bà khác trẻ hơn, lẳng lơ hơn đang đi ra đón khách. Đôi mắt sắc sảo của ả sáng rực lên khi nhìn thấy hai vị “đại gia” béo bở. Ả uốn éo cái eo thon, đi tới sà vào lòng Chu Tử Khâm: “Ôi chao, quý hóa quá! Chào Chu đại lão gia, ngọn gió lành nào đưa ngài tới cái chốn tồi tàn này thế? Còn vị đại gia anh tuấn đi cùng đây là ai vậy? Tối nay hai ngài muốn nghe hát hay muốn tìm nương tử tâm sự?”
Chu Tử Khâm liếc nhìn Phó Hàn Sinh đang đứng im lặng quan sát, rồi kéo Liễu Nguyệt Vân lại gần, hỏi thẳng vào vấn đề: “Liễu tỷ, bớt lời sáo rỗng đi. Hôm nay Mộ Diên cô nương có rảnh không? Tôi muốn nghe cô ấy hát khúc sông Tần Hoài.”
Liễu Nguyệt Vân nghe nhắc đến Mộ Diên thì lấy khăn che miệng cười khúc khích. Cả đời này, chuyện sáng suốt nhất ả từng làm là lừa được con nha đầu Mộ Diên ngây thơ từ cái trấn khỉ ho cò gáy đó về đây. Bây giờ, Mộ Diên chính là cái cây hái ra tiền, là hoa khôi mới nổi mà ai cũng muốn được chiêm ngưỡng.
“Chao ôi, thật không khéo quá! Hai vị đại gia thông cảm, hôm nay Mộ Diên đã được người ta bao trọn đêm rồi. Mới bị Lưu lão gia đón đi cách đây không lâu.”
Nói đoạn, ánh mắt ả lóe lên vẻ giảo hoạt, ghé sát tai Chu Tử Khâm thì thầm đầy ẩn ý: “Nhưng mà Lưu lão gia là người sành sỏi, kinh nghiệm đầy mình. Ngài ấy mà đã bao cô nào thì chắc chắn sẽ ‘hành’ cho ra bã, e là hai ngài phải chờ lâu đấy.”
Gió đêm thổi lùa qua hành lang hun hút. Từng lời nói dơ bẩn của Liễu Nguyệt Vân lọt vào tai Phó Hàn Sinh không sót một chữ. Dù cho có là trùng tên trùng họ đi chăng nữa, nhưng khi nghe thấy cái tên “Mộ Diên” bị gắn với những từ ngữ như “bao trọn”, “hành hạ”, lồng ngực hắn bỗng thắt lại, căng cứng đau đớn.
Phó Hàn Sinh tự nhận mình chẳng phải thánh nhân quân tử gì, bàn tay hắn cũng từng nhuốm máu. Nhưng tối nay, trái tim sắt đá của hắn bỗng nhiên động lòng trắc ẩn lạ thường.
“Chỉ cần cô đem người đó an toàn, không sứt mẻ một sợi tóc ra đây cho tôi, tôi sẽ trả gấp mười lần cái giá lão già kia đưa ra.”
Hắn mở chiếc quạt tre ra đánh “phạch” một tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên, ánh mắt sắc lạnh dán chặt lên ô cửa sổ tầng hai đóng kín mít.
Liễu Nguyệt Vân nghe thấy tiền thì mắt sáng như đèn pha ô tô. Ả cười ngượng nghịu, trong lòng thầm tính toán. Vị đại gia này nhìn khí chất bất phàm, lại đi cùng Chu thiếu gia, chắc chắn lai lịch không nhỏ. Ả từng nghe đồn về Phó Hàn Sinh – hội trưởng thương hội Thượng Hải, người nắm trong tay quyền sinh sát. Chẳng lẽ là hắn?
Ả ngước nhìn lên gác mái. Con nha đầu Mộ Diên rốt cuộc là thần thánh phương nào mà được lắm kẻ quyền quý để ý đến thế?
Đang lúc ả còn do dự, bỗng nhiên từ trong sân viện truyền đến một tiếng hét thất thanh, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Tiếng hét chói tai của một kỹ nữ nào đó vang lên như lưỡi dao sắc nhọn:
“Á á á!!! Giết người rồi! Có người chết rồi!!!”
Ngay lập tức, cả kỹ viện náo loạn như ong vỡ tổ. Những bóng đèn màu hồng mờ ảo bật sáng trưng. Khách khứa hoảng loạn, xô đẩy nhau chạy trốn. Những gã đàn ông mặt đỏ gay vì rượu, quần áo xộc xệch, thậm chí có kẻ chỉ mặc mỗi cái quần đùi, ôm quần áo chạy bán sống bán chết.
Liễu Nguyệt Vân hét lên một tiếng kinh hãi, lao vào đám đông hỗn loạn, cố gắng níu kéo mấy gã khách chưa trả tiền: “Đứng lại! Trả tiền đã! Đồ khốn nạn! Oan gia ngõ hẹp mà!”
“Rầm!”
Cửa sổ tầng hai đột ngột bật mở, cánh cửa gỗ đập vào tường kêu lên răng rắc. Một bóng người xuất hiện, chới với, tuyệt vọng như đang cố thoát khỏi địa ngục trần gian.
Ánh trăng xuyên qua tầng mây đen, chiếu rọi lên thân ảnh mong manh trên bậu cửa sổ. Một cô gái mặc bộ sườn xám màu tím bị xé rách tơi tả, lộ ra da thịt trắng ngần đầy vết bầm tím. Cô ta giống như đóa hoa tử đằng nở rộ giữa bão tố, búi tóc rối bù, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
Trong một khoảnh khắc quyết liệt, cô gái nhắm mắt, gieo mình từ trên tầng cao xuống đất.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận