Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên cây tím đen từng chút từng chút đi vào huyệt non mềm mại, chưa được vài lần đã chảy ra dâm thủy, theo đó là một ít máu, anh lại cắm vào trong một lần nữa, cùng với nước xuân của cô mà hòa quyện cùng nhau.

Liêu Thuân sướng đến mức mất kiểm soát, cắm vào mười mấy lần, rốt cuộc anh nhịn không được, anh nắm lấy eo nhỏ cô gái, đem cô dí sát vào tường sứ mà đẩy lên.

Tiếng bạch bạch vang khắp phòng tắm, Trần Hương bị cắm mà rên rỉ không ngừng, giọng nói đứt quãng: “Từ bỏ… Tôi khó chịu…”

Bụng cô nhỏ, nhưng vật kia của anh thọc vào cô quá sâu, quá trướng khiến cô cứ ngỡ rằng mình muốn đi tiểu, cô bắt tay cánh tay người đàn ông, nức nở mà cầu xin, cô xin anh chậm lại một chút, xin anh đừng đẩy nữa, xin anh hãy rút ra ngoài.

Giọng nói nũng nịu của cô được Liêu Thuân thu hết vào tai, khiến anh muốn làm cô mạnh hơn nữa.

Anh ngậm lấy môi cô, nuốt hết tiếng kêu của cô, đôi tay to cố định cánh mông, dùng sức đưa của mình đâm thẳng vào trong, eo hông anh cứ thế đưa đẩy vào tận cùng, tốc độ cực nhanh, sức lực càng ngày càng mạnh lên.

Đồ vật màu tím đen men theo lối nhỏ, thẳng tắp tiến vào thật sâu, cho đến chạm vào nơi mẫn cảm mà không ngừng chọc vào, Trần Hương bị cắm đến khi chịu không nổi, đôi mắt dần trở nên mê li, đầu óc trống rỗng, cô khóc như rên rỉ, bụng nhỏ run lên từng hồi.

Nơi giao hợp giữa hai người chảy ra một luồng nước dâm thủy cùng vệt máu nhợt nhạt, Liêu Thuân biết cô đã lên cao trào, thở hổn hển hôn lên môi cô, dùng giọng khàn khàn hỏi: “Em yêu*, thoải mái không?”

Trần Hương còn đang đắm chìm sau khi lên đỉnh, cơ thể như sợi tơ, cả người còn đang lâng lâng, đôi mắt cô thất thần nhìn vào hư không, giây tiếp theo bị động tĩnh của người đàn ông đưa trở về thực tại.

Người đàn ông cầm đùi cô vòng qua hai bên hông, không có điểm tựa mà đẩy mông cắm đi lên, tư thế này đi vào quá sâu, không được vài cái, Trần Hương đã khóc nức nở.

Cô bị làm đến nỗi muốn đi tiểu.

“Sao lại khóc?” Liêu Thuân liếm nước mắt cô: “Tôi làm em không thoải mái sao?”

Trần Hương khóc lóc lắc đầu.

Liêu Thuân thấp giọng “Đệt” một tiếng, đem cô thay đổi tư thế, đưa cô áp vào trên tường, bàn tay do di chuyển xuống dưới, nâng một chân cô lên, đỡ của mình đi vào.

Thân thể Trần Hương bị cắm đến mềm nhũn, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở.

Bàn tay anh nắm lấy bầu vú cô, khống chế được thân thể cô, không cho cô ngã xuống, eo hông đẩy hướng lên trên, vật nam tính nhanh chóng đi vào trong mà đưa đẩy ra vào.

“Từ bỏ… Từ bỏ… Huhu… Cầu xin anh… Hỏng rồi… Đừng đẩy nữa… Trướng quá… Huhu…” Trần Hương bị cắm đến độ đùi run lên, trên gương mặt cô toàn là nước mắt, bụng nhỏ căng cực đại, cái thứ đồ kia hướng vào trong huyệt cô va chạm, toàn bộ bụng nhỏ vì co rút mà bắt đầu run rẩy.

Cảm giác trống rỗng đã ghé thăm lần nữa, cô dựa vào tường nức nở không ngừng.

Liêu Thuân bị huyệt non bên trong siết chặt, rút ra bên ngoài để ở hông cô phun tinh dịch đặc sệt, anh xuất ra rất nhiều, chảy dọc xuống hai cánh mông cô.

Anh đem người trên tường lật lại, cúi đầu cắn môi cô: “Thật sướng, làm một lần nữa.”

Môi cùng đầu lưỡi cô gái mềm không thể tưởng tượng được, Liêu Thuân như một con trâu, thở hổn hển đem người trong lòng gặm nhấm, tiếp đó cúi đầu ngậm lấy đầu vú.

Hai tay anh bắt lấy hai bầu vú cùng lúc, anh há rộng miệng, đem hai đầu vú hai bên cho vào trong miệng, dùng hàm răng ma sát, dùng đầu lưỡi liếm láp, hết liếm rồi hút, như ăn một món sơn hào hải vị nào đó, anh hận không thể nuốt hết vào bụng.

Trần Hương không chịu nỗi khi bị liếm như vậy, cô vặt vẹo người, huyệt non dần nóng lên, không chịu nổi mà chảy rất nhiều nước, cô vỗ vào bả vai săn chắc của người đàn ông, ai oán mà cầu: “Đừng cắn… Sẽ hỏng mất…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận