Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Đầu Vị Sữa
Lê Hương Hương lúc này chẳng khác gì một con búp bê ngoan ngoãn bị thôi miên. Cô hé miệng, đầu lưỡi hồng phấn rụt rè vươn ra theo khẩu lệnh của hắn.
Hạ Diễm điều khiển cây kẹo trên tay, khẽ chạm vào đầu lưỡi cô, rồi xoay tròn. Đầu lưỡi cô cũng vô thức quấn lấy viên kẹo, di chuyển trái phải nhịp nhàng. Hắn cố tình trêu chọc, lúc thì ấn mạnh, lúc lại hờ hững lướt qua, khiến cô không kìm được mà phát ra tiếng than nhẹ.
“Ưm…”
Cô không hiểu tại sao mình lại phát ra âm thanh ái muội đến thế. Thân thể cô vô thức rướn về phía trước, hai tay yếu ớt bám chặt lấy cánh tay rắn chắc của hắn như tìm điểm tựa.
“Cảm giác thế nào?” Hắn nhìn biểu cảm mê đắm, hơi thở dồn dập của cô. Không ngờ chỉ trêu đùa một chút mà cô đã phản ứng mãnh liệt và quyến rũ đến nhường này.
“Không… không biết nữa…” Cô ngước đôi mắt ướt át nhìn hắn, thân mình mềm nhũn dựa hẳn vào lồng ngực rộng lớn. Hơi thở nam tính của hắn phả vào mặt cô, bao trùm lấy cô, khiến đầu óc cô quay cuồng, tình mê ý loạn.
Nhìn đôi môi đỏ mọng đang hé mở mời gọi, nhìn cái lưỡi nhỏ đang liếm láp đỉnh kẹo đầy khao khát, sợi dây lý trí của Hạ Diễm đứt phựt.
Hắn vứt cây kẹo sang một bên, cúi đầu, thô bạo chiếm lấy đôi môi cô.
Bạc môi hắn bao phủ lấy môi cô, mút mạnh. Đầu lưỡi hắn như con rắn linh hoạt, cạy mở hàm răng trắng bóng, xông thẳng vào trong, cuốn lấy cái lưỡi rụt rè, vụng về của cô mà trêu đùa, mút mát.
“A…”
Lý trí của Hương Hương bị nụ hôn cuồng nhiệt ấy hút sạch. Cô chỉ còn biết hành động theo bản năng, vụng về đáp lại hắn. Lưỡi hắn nóng quá, ngọt quá, mang theo vị sữa của kẹo và vị đàn ông nồng nàn, khiến cô không nỡ rời xa.
Hắn nheo mắt, tận hưởng hương vị ngọt ngào trong khoang miệng cô. Mùi hương con gái quyện với mùi kẹo sữa tạo thành một thứ thuốc kích dục cực mạnh. Hắn hôn cô thật sâu, tham lam như muốn nuốt trọn linh hồn cô.
Mãi vài phút sau, khi Hương Hương sắp tắt thở, hắn mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi sưng đỏ ấy.
Cảm giác thật khó tả. Hương Hương ngơ ngác, khuôn mặt đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí, nhìn hắn đầy bối rối.
Hạ Diễm nhếch mép cười, nụ cười đầy vẻ thỏa mãn và chiếm hữu: “Thế nào? Tôi ăn ngon hơn cây kẹo mút kia chứ?”
Mặt cô càng đỏ dữ dội hơn, chín lựng như trái cà chua. Nụ cười của hắn như ánh mặt trời thiêu đốt, làm tan chảy cả trái tim và cơ thể cô. Sao cô lại có suy nghĩ điên rồ là muốn hắn hôn thêm lần nữa chứ?
A… Cô điên thật rồi!
Lê Hương Hương dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Hạ Diễm ra, như thể hắn là thú dữ hay dịch bệnh. Cô nhảy dựng lên khỏi ghế sofa, lùi lại mấy bước.
“Anh… anh sao có thể hôn tôi?” Cô hoảng hốt chỉ tay vào mặt hắn.
“Cô đâu có nói là tôi không được hôn cô.” Hắn nhún vai, trả lời một cách lưu manh, vô lại hết sức.
“Anh…” Cô cắn môi, ánh mắt đầy oán trách xen lẫn tủi thân. “Nụ hôn đầu tiên của tôi… bị anh cướp mất rồi!”
Nghe thấy đó là nụ hôn đầu, tâm trạng Hạ Diễm bỗng vui vẻ lạ thường. Hắn cười tít mắt: “Nếu cô thấy chịu thiệt, tôi có thể đứng yên cho cô hôn lại để đòi nợ.”
Đồ trơ trẽn! Anh ta thật biết cách lợi dụng!
Hai má Hương Hương phồng lên, cô dậm chân bình bịch: “Tôi thèm vào! Tôi muốn về nhà!”
“Được rồi. Tối nay tôi sẽ gọi điện cho cô.” Hắn nhìn bộ dạng xù lông của cô, càng nhìn càng thấy thuận mắt.
“Hừ!”
Cô nhăn mũi, hừ lạnh một tiếng rồi quay người bỏ chạy thục mạng, quên sạch cả mục đích ban đầu khi đến đây.
Hạ Diễm nhìn theo bóng lưng cô, nụ cười trên môi càng sâu. Hóa ra bắt nạt cô gái nhỏ này lại thú vị đến thế.
________________

Về đến nhà, đầu óc Hương Hương vẫn còn quay cuồng. Kẹo mút và Hạ Diễm, cái nào ngon hơn? Trời ơi, cô bị làm sao thế này? Cả ngày hôm đó, cô cứ như người mất hồn. May mà bố đi ăn tiệc, mấy đứa em cũng đi vắng, nên không ai phát hiện ra sự bất thường của cô.
Tất cả là tại tên đàn ông thối tha Hạ Diễm đó!
Tối hôm đó, tắm rửa xong xuôi, nằm trên giường, Hương Hương vẫn không thể nào xua đuổi hình ảnh của hắn ra khỏi đầu. Cô đưa tay chạm nhẹ lên đôi môi vẫn còn hơi sưng, nhớ lại cảm giác ấm nóng, tê dại khi hắn mút mát, và cả ánh mắt khiêu khích khi hắn dùng kẹo trêu chọc cô.
Cơ thể cô… hình như lại bắt đầu nóng lên rồi. Từ chỗ sâu kín nhất, một dòng dịch lạ lẫm khẽ rỉ ra…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận