Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Thời Niên Thiếu Và Nỗi Ám Ảnh Về Sự Cách Biệt
Lớp học toán cao cấp tại trường trung học Louis-le-Grand chìm trong tiếng giảng bài đều đều buồn tẻ của thầy giáo già người Pháp. Những con số, công thức dày đặc trên bảng đen không lọt nổi vào đầu Triệu Tử Hiển. Cậu chống cằm nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa mùa đông bắt đầu lất phất rơi.
Năm nay cậu mười tám tuổi, đang học năm cuối trung học. Còn Sắc Vi đã hai mươi mốt tuổi, sắp tốt nghiệp đại học thiết kế thời trang. Khoảng cách ba tuổi, tưởng chừng như ngắn ngủi, nhưng lại là cả một hố sâu ngăn cách về địa vị và giai đoạn cuộc đời.
Sáu năm ở Paris, cậu vừa đi học, vừa đảm nhận vai trò “bảo mẫu” toàn năng cho Sắc Vi. Cậu học nấu món Hoa vì cô không quen đồ Tây, cậu học giặt ủi, dọn dẹp, quản lý chi tiêu. Cậu chăm sóc cô từng miếng ăn giấc ngủ, chiều chuộng mọi thói hư tật xấu của cô.
Nhưng cậu căm ghét sự bất lực của chính mình.
Cậu xòe bàn tay ra trước mặt. Một đôi bàn tay trắng trẻo, thư sinh. Đôi bàn tay này chưa làm ra được đồng tiền nào, tất cả chi phí sinh hoạt, học phí của cậu đều là tiền của Thạch gia. Dù cậu cố gắng tiết kiệm, cố gắng làm thêm chui lủi, nhưng so với khối tài sản khổng lồ mà Sắc Vi sở hữu, số tiền cậu kiếm được chỉ như muối bỏ bể.
Cô là thiên kim tiểu thư “ngậm thìa vàng”, sinh ra ở vạch đích. Còn cậu là trẻ mồ côi, hai bàn tay trắng. Cô muốn mở công ty, muốn tự lập nghiệp, cô có vốn liếng, có quan hệ, có gia đình chống lưng. Còn cậu, cậu có gì?
Cậu yêu cô. Tình yêu nảy nở từ những năm tháng thơ ấu, lớn dần theo thời gian và bùng cháy mãnh liệt nơi đất khách quê người. Nhưng tình yêu ấy đi kèm với nỗi tự ti sâu sắc. Cậu muốn che chở cho cô cả đời, muốn cô dựa vào mình, nhưng hiện tại, cậu vẫn đang sống dựa vào tiền của cha mẹ cô.
Cảm giác ăn bám này gặm nhấm lòng tự trọng của cậu mỗi ngày. Cậu muốn trưởng thành thật nhanh, muốn giàu có, muốn quyền lực, để có thể đường hoàng đứng bên cạnh cô, chứ không phải là một “cậu em nuôi” hay một “nam sủng” được bao nuôi.
Tiếng chuông tan học vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ miên man.
“Hi, Triệu! Trưa nay đi ăn cùng bọn mình không?” Elaine, cô bạn học cùng lớp có mái tóc vàng óng như mật ong và nụ cười ngọt ngào, bước đến bàn cậu, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ không che giấu.
Tử Hiển lạnh lùng thu dọn sách vở, không thèm ngẩng đầu lên: “Không cần.”
Cậu cự tuyệt dứt khoát, không để lại chút hy vọng nào. Với cậu, thế giới này chỉ có hai loại người: Thạch Sắc Vi và những người còn lại. Bất cứ ai không phải là cô đều là vô hình.
Cậu bước nhanh ra khỏi lớp. Điện thoại rung lên báo tin nhắn.
“Bữa tối người ta muốn ăn tôm hùm sốt bơ tỏi, sườn cừu hầm rau củ và bánh pudding xoài.”
Khóe môi cậu khẽ cong lên một nụ cười bất đắc dĩ nhưng đầy cưng chiều. Lại là mệnh lệnh của Nữ Hoàng. Cô chẳng bao giờ quan tâm bây giờ là mùa đông hay tôm hùm có đắt không. Cô muốn là phải có.
Và nhiệm vụ của cậu là biến mong muốn của cô thành hiện thực. Dù trời có sập xuống, cậu cũng phải tìm bằng được tôm hùm tươi cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận