Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Nước mắt tuôn rơi như đê vỡ. Bước chân Lâm Nhạc lảo đảo rồi gục ngã hẳn. Giữa đại lộ xe cộ qua lại nườm nượp, cô ngồi bệt xuống mặt đường nhựa nóng rát, ôm lấy hai đầu gối mà khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé nát cả không gian.
Dòng xe bị cô chặn lại bắt đầu ùn ứ. Tiếng còi xe bóp inh ỏi, tiếng tài xế thô lỗ chửi thề bảo cô tránh đường vang lên ồn ào. Nhưng tai cô lúc này đã ù đi, chẳng còn nghe thấy gì nữa. Thế giới của cô đã sụp đổ, sống chết lúc này còn ý nghĩa gì?
Từ phía xa, chiếc xe thể thao đen bóng của Mộ Thần phanh rít cháy đường. Thấy bóng dáng nhỏ bé quen thuộc đang cuộn tròn khóc lóc giữa dòng xe cộ nguy hiểm, tim anh như ngừng đập. Anh tung cửa xe, bất chấp hiểm nguy lao như bay đến bên cô, quỳ một chân đỡ cô dậy.
“Nhạc Nhạc! Cháu bị điên à?” Nét mặt anh hoảng loạn tột độ, đôi tay run rẩy sờ nắn khắp người cô kiểm tra. “Sao lại ngồi đây khóc? Ai ức hiếp cháu? Có bị thương ở đâu không?”
Nghe giọng nói trầm ấm quen thuộc ấy, ngửi thấy mùi hương bạc hà nam tính thoang thoảng từ ngực anh, nỗi uất ức trong lòng Lâm Nhạc càng trào dâng. Cô lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lã chã rơi ướt đẫm mảng áo sơ mi đắt tiền của anh.
Nhìn thấy cả đoạn đường dài ách tắc chỉ vì cô cháu gái nhỏ, Mộ Thần không nói thêm lời nào, vòng tay bế bổng cô lên đi về phía xe mình, đặt cô ngồi ngay ngắn ở ghế phụ rồi nhấn ga lao vút đi.
Khi xe chạy được một đoạn, tiếng khóc của cô mới dần chuyển thành những tiếng nấc cụt. Anh tấp xe vào lề đường rợp bóng cây, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, giọng đặc lại:
“Bây giờ bình tĩnh rồi, có thể nói cho chú biết rốt cuộc cháu bị làm sao không?”
Lâm Nhạc quay mặt ra cửa sổ, tránh né ánh mắt anh: “Cháu… không có gì đâu.”
“Không có gì mà lại ra giữa đại lộ tìm chết, khóc lóc làm kẹt cứng cả con đường như thế? Cháu định lừa thằng ngốc nào?” Mộ Thần gắt lên, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt.
“Cháu…”
“Nếu cháu không chịu nói, chú sẽ tự mình điều tra! Cháu thừa biết ở cái đất này, không có chuyện gì Mộ Thần chú muốn biết mà không moi ra được. Tốt nhất là ngoan ngoãn khai ra!”
Không gian trong xe chìm vào tĩnh lặng. Bị ép đến đường cùng, Lâm Nhạc nhắm chặt mắt, nước mắt lại tuôn trào, cô nấc lên từng tiếng, cất giọng mỏng manh như muỗi kêu:
“Chú… cháu yêu rồi… Nhưng người ta không yêu cháu… hic… hic…”
Trái tim Mộ Thần như bị ai đó bóp nghẹt. Cảm giác chua xót cuộn trào. Con bé có người yêu rồi sao? Mới hơn tháng trước nó còn bám lấy anh, bảo thích anh, vậy mà chớp mắt đã trao trái tim cho thằng khác?
Anh cố đè nén sự khó chịu, cắn răng hỏi: “Thằng đó là ai? Chú có biết không?”
Lâm Nhạc khóc nấc lên thảm thiết: “Anh ấy không thích cháu… anh ấy sắp cưới vợ rồi. Chú ơi… cháu đau lắm… cháu phải làm sao đây?”
Nhìn cô cháu gái bảo bối mình nâng niu trong lòng bàn tay từ bé đến lớn nay lại vì một gã đàn ông tồi tệ mà đau khổ, tàn tạ thế này, lửa giận trong Mộ Thần bốc lên ngùn ngụt. Rốt cuộc tên khốn kiếp nào có gan chà đạp lên trái tim Nhạc Nhạc của anh?
Anh chồm người sang, bấu chặt lấy vai cô, đôi mắt sắc lạnh vằn lên tia máu: “Nói cho chú biết, hắn ta là thằng nào? Kẻ dám làm Nhạc Nhạc của chú rơi nước mắt, chú tuyệt đối sẽ băm vằn hắn ra, sẽ không để hắn sống yên ổn đâu!”
Lâm Nhạc chỉ biết lắc đầu trong câm lặng. Cô làm sao dám nói, gã khốn kiếp làm cô đau đớn muốn chết đi sống lại ấy, lại đang ngồi lù lù ngay trước mặt cô đây? Anh dỗ dành, anh đe dọa thế nào cô cũng ngậm chặt miệng. Cuối cùng, Mộ Thần đành buông tiếng thở dài, đưa bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc rối bời của cô dỗ dành cho đến khi cô nín khóc.
Từ hôm đó, Lâm Nhạc trở về nhà trong trạng thái câm lặng. Cô tự nhốt mình trong phòng, tắt đèn, nằm cuộn tròn trên giường chìm trong những suy nghĩ u ám. Làm sao cô có thể mặt dày ngày ngày sống chung một mái nhà, chứng kiến người đàn ông mình yêu thương âu yếm chăm sóc cô dâu của anh ta? Còn cái thai đang lớn lên từng ngày trong bụng, cô phải giấu giếm làm sao?
Những ngày sau đó, Mộ Thần cảm thấy như phát điên. Căn nhà vắng bặt tiếng cười nói ồn ào của Lâm Nhạc. Không còn bóng dáng nhỏ bé lăng xăng chạy ra đón anh mỗi khi đi làm về. Anh đã quen với sự ồn ào của cô, giờ đối mặt với sự lạnh nhạt, bất cần này, anh thấy bứt rứt vô cùng. Anh tung người đi điều tra kẻ cô yêu thầm, nhưng chẳng moi được bất cứ thông tin gì.
Rồi ngày lễ đính hôn của Mộ Thần và Mục Tử Yên cũng đến. Anh bù đầu với các cuộc họp và công việc chuẩn bị, không còn tâm trí ngó ngàng đến cô.
Buổi lễ sang trọng diễn ra. Nhưng Mộ Thần đảo mắt quanh hội trường mãi mà không thấy bóng dáng Lâm Nhạc. Ngay khoảnh khắc anh chuẩn bị đeo nhẫn cho Tử Yên, Trình Dư cùng toán vệ sĩ mồ hôi nhễ nhại xông thẳng vào sảnh, hớt hải báo cáo:

Bình luận (0)

Để lại bình luận