Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Di Vật Của Kẻ Đã Chết
Tang lễ vẫn tiếp diễn, nhưng tâm trí Bạch Hiển đã bay đi từ lâu. Hắn gạt đám đông đang khóc lóc bi thương, tìm đến một góc vắng, nơi Bác Hai Bạch Trường Thiên đang đứng với vẻ mặt sầu não giả tạo.
Bạch Hiển bước tới, cái bóng cao lớn của hắn che khuất ánh sáng, bao trùm lấy Bạch Trường Thiên.
“A Hiển, con…”
“Bác hai,” Bạch Hiển ngắt lời, giọng nói không một chút hơi ấm, dù vẫn còn đeo kính râm, nhưng Bác Hai cảm thấy như đang bị một con thú săn mồi nhìn chằm chằm. “Nghe nói dự án Nam Sơn gần đây không được suôn sẻ lắm?”
Tim Bạch Trường Thiên nảy thót một cái. Lão ta vội vàng xua tay, cố nặn ra một nụ cười: “Chỉ là… chỉ là trục trặc nhỏ về tài chính thôi. Cháu biết đấy, mấy chuyện công trình…”
“Thiếu vốn sao?” Bạch Hiển nhếch môi, nụ cười mỉa mai đến lạnh người. “Tập đoàn cấp khoản tài trợ cho bác, bác đều dùng vào việc gì cả rồi?”
Sắc mặt Bạch Trường Thiên tái đi. Ông ta không ngờ, vào đúng lúc này, thằng cháu trai tưởng chừng đã suy sụp hoàn toàn vì cái chết của em gái, lại đột ngột hỏi đến chuyện này. Hắn vẫn luôn như một con thú bị thương, nhưng dường như… con thú này đã đánh hơi được mùi máu.
“Cháu… Cháu nói vậy là có ý gì? Ai khua môi múa mép với cháu thế?”
“Là nói bậy à?” Bạch Hiển nghiêng đầu, giọng nói nhẹ bẫng nhưng đầy uy hiếp. “Vậy công trình bên đó, mong bác hai đẩy nhanh tiến độ. Cuối tuần, hội đồng quản trị sẽ tổ chức giám sát quá trình. Cháu còn trẻ, thời gian còn nhiều… Bác nhất định phải giữ gìn sức khỏe đấy.”
Hắn vỗ nhẹ lên vai ông ta, cái vỗ tay tưởng chừng thân tình nhưng lại nặng tựa ngàn cân, khiến Bạch Trường Thiên run lên bần bật. Ông ta biết, đây là một lời cảnh cáo. Thằng nhóc này đã bắt đầu ra tay rồi.
Bạch Hiển dứt khoát xoay người rời đi, bỏ lại Bác Hai đang đứng chết trân với mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Hắn phải trở về, trở về với “bảo bối” vừa tìm lại được của hắn.
Khi Bạch Hiển lái xe về đến căn biệt thự tân hôn, trời đã chạng vạng. Hắn đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến hắn khựng lại.
Phòng khách rộng lớn, nơi vốn được bài trí lộng lẫy, giờ đây la liệt những món đồ của “Bạch Vi đã chết”. Váy áo, sách vở, gấu bông… tất cả di vật của cô đáng lẽ phải được hỏa táng, giờ lại đang được chính cô… trong một thân xác khác, ngồi xổm giữa sàn mà sắp xếp lại.
Bạch Vi mặc bộ quần áo thể thao rộng thùng thình của hắn, mái tóc dài xõa xuống che đi gò má. Ánh hoàng hôn màu cam úa chiếu qua cửa sổ sát đất, phủ lên bóng dáng nhỏ bé của cô một vầng hào quang vừa kỳ dị vừa yên bình. Cô đang chạm vào những món đồ của chính mình, với tư cách là một người sống sót.
“Em đang làm gì vậy?” Giọng hắn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Bạch Vi giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu. Cô ôm con gấu bông vào lòng, vẻ mặt ngơ ngác và bối rối: “Anh hai… Mấy thứ này… người hầu mang tới. Em… em không biết nên để đâu.”
Bạch Hiển im lặng bước tới. Hắn không nhìn cô, mà nhìn đống váy ngủ bằng lụa mềm mại cô đang xếp dở. Hắn cúi người, gom hết chúng lại.
“Ơ, anh hai, anh mang đi đâu vậy?” Cô vội vã đứng dậy, lẽo đẽo chạy theo sau hắn.
Bạch Hiển không đáp. Hắn đi thẳng lên lầu hai, không một chút do dự, đẩy cửa bước vào phòng ngủ chính – căn phòng tân hôn đỏ thẫm.
Bạch Vi đứng sững lại ở cửa.
Cô thấy hắn mở cửa tủ quần áo, một không gian rộng lớn chỉ chứa âu phục và sơ mi của hắn. Rồi hắn bình thản đặt xấp váy ngủ của cô… của kiếp trước… vào ngăn tủ bên cạnh áo sơ mi của hắn .
“Anh… anh làm gì vậy?” Bạch Vi lắp bắp. “Đó là phòng của anh mà…”
“Từ hôm nay, đây cũng là phòng của em.” Hắn xoay người lại, thân hình cao lớn chặn đứng ánh sáng từ hành lang, cả người hắn chìm trong bóng tối của căn phòng. “Tối hôm qua em ngủ ở đây. Và tối nay, tối mai, cũng sẽ như vậy.”
“Nhưng… em có thể ngủ phòng khác…”
“Không có phòng khác,” hắn tiến lại gần, giọng nói trầm thấp đầy áp lực. “Vả lại, Bác Hai đã ra tay. Em nghĩ ông ta sẽ không cho người theo dõi căn nhà này sao? Vị hôn thê sắp cưới của Bạch Hiển, lại không ở chung phòng với hắn trong chính căn nhà tân hôn? Em muốn ông ta nghi ngờ điều gì?”
Lý do này quá đỗi thuyết phục, nhưng Bạch Vi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
“Anh… anh ăn cơm chưa?” Cô vội lảng sang chuyện khác. “Em xuống bếp nấu món gì đó nhé? Món thịt bò xào ớt chuông anh thích nhất…”
“Chưa,” hắn đáp, nhưng không hề dịch chuyển. Hắn vẫn đứng đó, chặn lối ra vào. Hắn nới lỏng cà vạt, bắt đầu tháo nút măng-sét ở cổ tay áo.
Hắn vươn cánh tay rắn chắc ra, rũ mắt, giọng nói mang theo sự mệt mỏi không thể che giấu: “Anh mệt. Lại đây, giúp anh.”
Đó là một mệnh lệnh, nhưng cũng là một thói quen.
Bạch Vi mím môi. Cô hiểu chuyện mà bước vào căn phòng. Tiếng bước chân của cô trên tấm thảm nhung, gần như không gây ra tiếng động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận