Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ dịch người lại gần, vòng tay qua vai cô ấy và kéo cô ấy tựa vào lòng mình.

“Bây giờ khác rồi,” tôi thì thầm, hôn lên mái tóc bạch kim vẫn còn ẩm ướt của cô ấy. “Bây giờ có anh ở đây. Sẽ không ai có thể làm tổn thương em được nữa. Anh hứa.”

An không nói gì, chỉ rúc đầu vào ngực tôi. Tôi cảm nhận được bờ vai cô ấy khẽ run lên. Cô ấy không khóc, nhưng tôi biết cô ấy đang rất xúc động. Chúng tôi cứ ngồi như vậy cho đến khi trời tối hẳn.

Bụng tôi bắt đầu réo lên.

“Đói chưa?” tôi hỏi.

“Ừm,” cô ấy gật đầu trong lòng tôi, giọng nói nghèn nghẹt.

“Muốn ăn gì? Anh đi mua.”

“Gì cũng được. Nhưng… đừng đi. Gọi đồ ăn đi,” cô ấy nói, vòng tay ôm lấy eo tôi, không muốn rời ra.

Tôi mỉm cười, lấy điện thoại ra đặt hai phần pizza. Trong lúc chờ đồ ăn đến, chúng tôi quyết định xem một bộ phim. Tôi mở TV, chọn đại một bộ phim hành động hài trên Netflix. An vẫn không chịu ngồi dậy, cô ấy cứ nằm gối đầu lên đùi tôi, mắt dán vào màn hình.

Tôi vừa xem phim, vừa đưa tay luồn vào mái tóc mềm mại của cô ấy, xoa nhẹ. Thỉnh thoảng, cô ấy lại ngẩng lên nhìn tôi, mỉm cười. Nụ cười ấy không còn vẻ tinh quái, mà chỉ có sự bình yên và tin tưởng.

Pizza được giao đến. Chúng tôi lại ngồi bệt dưới sàn, vừa ăn vừa xem phim. Cảm giác thật giống một buổi hẹn hò tại gia. Không cần nhà hàng sang trọng, không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần ở bên cạnh nhau như thế này là đủ.

Ăn xong, An có vẻ đã thấm mệt. Cô ấy ngáp ngắn ngáp dài.

“Vào phòng ngủ đi em,” tôi nói, dọn dẹp mấy hộp bánh.

“Anh ngủ với em nhé?” cô ấy hỏi, mắt lim dim.

“Tất nhiên rồi,” tôi mỉm cười.

Tôi dắt cô ấy vào phòng của mình. Căn phòng của tôi đơn giản hơn phòng cô ấy nhiều. Tôi để cô ấy nằm xuống giường trước, kéo chăn đắp cho cô ấy. An lập tức cuộn người lại như một chú mèo con, tìm một tư thế thoải mái. Tôi tắt đèn phòng, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ đầu giường, rồi nằm xuống bên cạnh cô ấy.

An lập tức quay người lại, rúc vào lòng tôi, gối đầu lên cánh tay tôi. Hơi thở đều đều của cô ấy phả vào ngực tôi, ấm áp và nhẹ nhàng. Tôi vòng tay ôm lấy cô ấy, cảm nhận trọn vẹn cơ thể mềm mại trong lòng.

“Long,” cô ấy gọi khẽ, giọng đã ngái ngủ.

“Anh đây.”

“Cảm ơn anh… vì tất cả mọi chuyện hôm nay.”

“Ngủ đi, đồ ngốc,” tôi hôn lên trán cô ấy. “Không cần cảm ơn.”

Cô ấy không nói gì nữa, chỉ dụi mặt vào ngực tôi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tôi nằm đó, lắng nghe tiếng thở đều đều của cô ấy, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang say ngủ. Mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cứ như một thước phim quay chậm lướt qua trong đầu tôi. Buổi sáng ngọt ngào, trò trêu chọc trong lớp học, cú đấm nảy lửa ở canteen, và cuộc làm tình mãnh liệt trên sofa. Một ngày thật dài và đầy biến động.

Tôi biết rằng, rắc rối với Hoàng Bách vẫn chưa kết thúc. Nhưng lúc này, tôi không muốn nghĩ đến nó nữa. Trong vòng tay tôi là cả thế giới của tôi. Bất kể ngày mai có chuyện gì xảy ra, chỉ cần có cô ấy ở bên, tôi tin mình có thể đối mặt với tất cả. Tôi siết chặt vòng tay hơn một chút, rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ sâu và không mộng mị. Lần đầu tiên kể từ khi lên đại học, tôi ngủ một giấc ngon lành đến vậy. Khi ý thức dần quay trở lại, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa, mà là một cảm giác ấm áp, mềm mại đến lạ thường đang bao bọc lấy mình.

Tôi từ từ mở mắt. Mùi hương quen thuộc của An, một mùi hương vừa ngọt ngào vừa thanh mát, xộc thẳng vào khứu giác, khiến tâm trí tôi bừng tỉnh. Cô ấy đang nằm gọn trong lòng tôi, khuôn mặt xinh đẹp vùi vào lồng ngực tôi, một cánh tay trắng ngần vắt ngang qua eo tôi, cả cơ thể trần trụi dán chặt vào người tôi không một kẽ hở. Hơi thở đều đều của cô ấy phả nhẹ lên da thịt tôi, mang theo một sự bình yên khó tả.

Mái tóc bạch kim mềm mại lòa xòa trên trán, hàng mi dài cong vút khép hờ, đôi môi hơi hé mở, trông cô ấy lúc này thật vô hại và đáng yêu. Vẻ gai góc, bất cần thường ngày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cô gái đang say ngủ trong vòng tay người mình tin tưởng. Trên hai bầu vú căng tròn của cô ấy vẫn còn lờ mờ vài vết ửng đỏ mà tôi đã để lại đêm qua. Chỉ nghĩ đến đó thôi, thằng em trai của tôi lại bắt đầu có dấu hiệu phản ứng.

Tôi nhẹ nhàng, cố gắng không đánh thức cô ấy, vươn tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Mới bảy giờ sáng. Vẫn còn sớm chán. Tôi lướt qua vài thông báo không quan trọng rồi tắt màn hình, đặt điện thoại lại chỗ cũ. Tôi không muốn ngủ nữa. Tôi chỉ muốn nằm im thế này, ngắm nhìn cô ấy ngủ, cảm nhận từng nhịp thở của cô ấy, khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu trong tâm trí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận