Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vài vị còn lại đều trầm mặc không nói, bị tà niệm dụ dỗ, rơi vào kết cục như thế này là vết nhơ cả đời của bọn họ.

Xiềng xích đột nhiên ngừng chấn động, bảy người sôi nổi ngẩng đầu nhìn lên, ánh sáng trong lồng sắt liên tục tràn ra, còn chói mắt hơn bất kì thời điểm nào trước đây. Ánh sáng như có sự sống, len lỏi qua các khe hở của dây xích, không ngừng tràn ra ngoài.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Áp chế nó trước đã!”

Bảy người nhanh chóng chuyển động tay, kết thành chiêu thức, hai ngón tay khép lại, vẽ lên giữa không trung. Không gian trống rỗng trước mặt bỗng hiện ra bảy tấm linh phù, hoa văn đen như mực, linh phù dẫn ra chú ngữ, bay vào trong lồng sắt.

Hạnh Mính cố nén sợ hãi, từng bước đi tới trước mặt Nguyên Tuấn Sách. Mỗi một bước cô đều có thể cảm nhận gió rét lạnh lẽo, lòng bàn chân cứ như bị đóng băng, các ngón chân sắp đông lạnh thành một khối. Cảm giác cứ như cô đang đi chân trần trên băng vậy.

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, vẫn đang lẩm bẩm muốn cô đi ra ngoài.

Mái tóc dài màu bạc phủ kín dưới chân, mỗi một bước đi, Hạnh Mính đều phải cực kỳ cẩn thận, lo lắng mình dẫm lên tóc của anh.

“Nguyên Tuấn Sách.”

Lòng bàn tay ấm áp, tỏa ra sức nóng chầm chậm chạm vào gương mặt lạnh như băng của anh.

Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách dần tiêu cự, ngơ ngẩn nhìn thiếu nữ đang ngồi xổm trước mặt.

“Cậu bình tĩnh một chút, mình không cảm thấy cậu xấu đâu.” Hạnh Mính vuốt ve má phải của anh, ngón tay đã bị đông lạnh đến chẳng còn tí máu nào. Đầu ngón tay toát ra băng sương, dường như chỉ cần cô còn tiếp tục chạm vào anh lâu một chút, toàn thân sẽ bị đóng băng.

Ánh mắt anh đột nhiên bình tĩnh lại, nghiêm túc đánh giá cô: “Cậu đang sợ tôi.”

Hạnh Mính run run lắc đầu: “Mình chỉ đang lạnh thôi, cậu không lạnh sao?”

“Lạnh?”

“Đúng vậy, cơ thể cậu thật lạnh, nhanh lên, biến trở về bình thường đi, có được không?”

Nguyên Tuấn Sách nghiêng đầu, gương mặt dùng sức dán lên lòng bàn tay cô, cọ xát, tròng mắt màu trắng ở một nửa gương mặt kia vẫn nhìn chằm chằm vào cô.

Đôi mắt tỏa ra sức hấp dẫn như ác ma trong vực sâu, chỉ cần nhìn một cái sẽ bị hút vào, sau đó vạn kiếp bất phục.

“Tay của bạn học Hạnh, thật ấm áp, thật nhỏ.”

Nhìn thấy biện pháp dỗ dành đã mang lại hiệu quả tốt đẹp, khóe miệng Hạnh Mính cong lên, lộ ra nụ cười. Hình như Nguyên Tuấn Sách cũng không quá đáng sợ như vậy, anh chị một chú chó to xác thích dính người mà thôi.

“Nhưng tôi thật sự rất khó chịu.” Hơi thở lạnh băng phả lên mặt cô, chỉ thấy anh thống khổ nhắm mắt lại: “Ngực, thật sự rất khó chịu. Bạn học Hạnh, hình như có thứ gì bị móc ra, là bọn họ đang áp chế tôi.”

Nghe thấy anh rên rỉ, Hạnh Mính cũng bó tay không biết làm sao: “Vậy mình phải giúp cậu như thế nào?”

“Sờ tôi, cậu mau sờ tôi.” Gương mặt Nguyên Tuấn Sách càng dùng sức cọ vào lòng bàn tay cô, giọng nói như sắp khóc, tiếng kêu khàn khàn làm nũng, khiến Hạnh Mính khó mà chống đỡ.

Hạnh Mính đã quên mục đích lần này tới, cô ngồi xổm trước mặt anh, chuyên tâm trấn an anh. Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn rất thống khổ, mặc dù lạnh đến kết băng, nhưng trên trán anh vẫn thấm ra một tầng mồ hôi. Một nửa gương mặt xương kia hình như đang chậm rãi biến trở lại.

“Nè! Thứ đó là cái gì!” Hồ Anh Tài hô to.

Hạnh Mính quay đầu, phát hiện tấm linh phù không biết từ khi nào đã bay ra khỏi túi, đang trôi nổi giữa không trung.

“Từ từ!” Hạnh Mính hoảng sợ muốn bắt lấy nó.

“Đừng đi, bạn học Hạnh, đừng đi.”

Linh phù cảm ứng được yêu khí, hướng về phía yêu vật đang ngồi trên ghế, hóa thành lợi kiếm cắm xuống, một kích đâm xuyên ngực.

Áo ngủ màu xám, vị trí trước ngực dần dần nhiễm thành màu máu, vết máu không ngừng lan ra. Tấm linh phù này cũng giống như loại lúc trước cắm vào bả vai cô, toàn bộ linh phù xuyên qua ngực anh, một nửa đã lộ ra ở phía sau lưng.

Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách dại ra, nhìn xuống, sau một lúc mới phản ứng lại, trong mắt ánh toát ra ánh nhìn thất vọng đến tột cùng và cả nước mắt, đôi mắt chăm chăm nhìn Hạnh Mính.

“Bạn học Hạnh, thì ra cậu muốn giết tôi.”

Hạnh Mính khó mà phản bác, ngã ngồi trên đất, cánh môi hơi run rẩy, nhưng mãi vẫn không thể nói nên một câu giải thích.

Bây giờ cô mới nhớ tới nhiệm vụ mà sư phụ giao cho cô, phải vứt tấm linh phù này về phía anh khi anh phát động yêu lực.

Lợi kiếm đang cắm trong ngực cũng chẳng thể làm Nguyên Tuấn Sách suy yếu nửa phần, dây xích trói chặt cánh tay rung động kịch liệt, dường như mảnh đất chứa toàn bộ căn nhà cũng đang rung lắc. Hạnh Mính ngã ngồi trên mặt đất, khủng hoảng nhìn anh liều mạng giãy dụa, dây xích sắt trói cánh tay anh cũng run lên theo từng động tác.

“Rốt cuộc cô đang làm gì!” Hồ Anh Tài rít gào xông tới, còn chưa tới gần Nguyên Tuấn Sách, đã bị một cổ sóng năng lượng cực lớn đẩy ra, đập mạnh vào vách tường.

Hạnh Mính ôm đầu, đụng vào cánh cửa, cô muốn bò dậy, nhưng lại phát hiện đôi chân mình đã mềm, đến việc đứng lên đơn giản cũng không thể làm được.

Nguyên Tuấn Sách mặc kệ mọi đau đớn, liều mạng dùng sức thoát khỏi xích sắt. Nửa gương mặt vừa rồi đã sắp biến lại thành mặt người giờ phút này lại biến thành yêu, ngay cả một nửa mặt người cũng đang dần biến mất. Anh mất lý trí, cúi đầu, phát ra tiếng rên rỉ thống khổ và hô hấp thô rõ, đôi tay nắm thành quyền, tùy ý ngực rút thanh lợi kiếm ra.

“Yêu sách!” Hồ Anh Tài muốn kêu gọi chút lý trí của anh lại, nhưng con yêu trước mặt đã chẳng quan tâm đến điều gì, anh muốn mặc kệ tất cả. Chút nhân tính mà Nguyên Tuấn Sách mất trăm năm mới đào tạo được cũng không còn tồn tại nữa, khi đó anh sẽ hoàn toàn biến thành một yêu ma chỉ biết giết chóc.

“Cô, đồ phản bội này!” Hồ Anh Tài túm lấy cánh tay Hạnh Mính, rít gào giận dữ, mắng cô: “Có phải hôm nay cô tới chính là muốn cậu ta chết không?”

Hạnh Mính thấp thỏm lo âu ngồi dưới đất: “Đây là nhiệm vụ mà sư phụ đã giao cho tôi.”

“Sư phụ sư phụ, tên sư phụ kia của cô đã tự tay tạo ra nó. Nghìn năm qua luôn nghĩ mọi cách muốn xử tử nó, nhiệm vụ mà ông ta giao cho cô, còn không phải là giết cậu ta sao!”

“Tôi không biết.”

Nhưng nếu thật sự là giết yêu, sư phụ vốn phải trừ yêu, ông không không sai.

Hạnh Mính quay đầu lại, Nguyên Tuấn Sách khó chịu muốn chết, túm chặt sợi xích sắt. Mặc kệ xích sắt đã khảm sâu vào tận xương cốt, anh vẫn cố chấp muốn kéo nó ra. Gương mặt xương khô tràn đầy dữ tợn, một nửa gương mặt người đã biến mất, hai mắt từ trắng bệch trở thành màu đỏ như máu, tiếng kêu đau đớn cực kỳ nghẹn ngào.

Hồ Anh Tài phẫn nộ ném cô ra: “Tôi đúng là có mắt như mù, mới cho rằng yêu sách thích cô, cô cũng có thể có chút tình cảm với anh. Thật không ngờ, quả nhiên đám đạo sĩ đều là một dạng, nếu cô muốn cậu ta chết, không bằng cô đi trước, chôn cùng cậu ta!”

Dứt lời, anh ta tung một chưởng, đánh cô bây xa về phía Nguyên Tuấn Sách. Hạnh Mính bị đánh bay lên không trung, cả người giống như trang giấy, cứ như thế bị ném đi.

Cô ngã xuống bên chân Nguyên Tuấn Sách, rơi xuống đám tóc bạc phủ đầy mặt đất. Nhìn từ góc độ này, Hạnh Mính có thể thấy rõ gương mặt khi anh rũ đầu xuống, nửa gương mặt người lúc trước toàn bộ đã hóa thành bộ xương khô khủng bố bộ, chỉ còn lại mỗi đôi mắt là của con người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận