Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Kế hoạch và sự xuất hiện của kẻ phá bĩnh
Sau trận mây mưa cuồng nhiệt, Hoắc Đông Thần bế Phỉ Y Hân vào phòng nghỉ bên trong phòng làm việc để tắm rửa và nghỉ ngơi. Hắn ôm cô nằm trên chiếc giường nhỏ, tay vẫn vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô, vẻ mặt thỏa mãn như con mèo vừa được ăn no.
“Tuần sau công ty sẽ tổ chức du lịch thường niên ở biển. Em chuẩn bị đi,” Hoắc Đông Thần lơ đãng nói, hôn nhẹ lên tóc cô.
Phỉ Y Hân đang lim dim ngủ, nghe vậy liền mở mắt: “Du lịch? Sao em không nghe thông báo gì hết?”
“Lát nữa sẽ có thông báo. Anh muốn đưa em đi thư giãn một chút. Dạo này nhiều chuyện xảy ra quá,” hắn dịu dàng nói. Thực ra hắn muốn nhân cơ hội này để hâm nóng tình cảm, và quan trọng hơn là… “đánh dấu chủ quyền” trước mặt toàn thể nhân viên một cách công khai hơn.
“Nhưng em làm biếng lắm, không đi được không?” Phỉ Y Hân làm nũng.
Hoắc Đông Thần siết chặt eo cô, giọng điệu bá đạo không cho phép từ chối: “Không được. Em là thư ký riêng của anh, anh đi đâu em phải đi đó. Nếu không đi, anh sẽ trừ lương, trừ thưởng, và… phạt em trên giường mỗi ngày 5 hiệp!”
“Anh… đồ bóc lột!” Phỉ Y Hân đấm nhẹ vào ngực hắn, nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào.
Trong khi đó, tại sân bay quốc tế, một cô gái trẻ với phong cách thời trang cá tính, đeo kính râm to bản, đang bước đi đầy tự tin. Đó là Hoắc Tiểu Đồng – cô em gái bướng bỉnh của Hoắc Đông Thần vừa từ nước ngoài trở về.
Ra đón cô ta không ai khác chính là Lan Nhược Tâm – kẻ vừa bị đuổi khỏi Hoắc Viễn trong nhục nhã. Nhưng trước mặt Hoắc Tiểu Đồng, Lan Nhược Tâm lại diễn vai người bị hại đáng thương.
“Tiểu Đồng! Cậu về rồi!” Lan Nhược Tâm chạy tới ôm chầm lấy bạn.
“Nhược Tâm! Sao mắt cậu sưng thế kia? Ai bắt nạt cậu?” Hoắc Tiểu Đồng tháo kính râm, nhíu mày hỏi.
Lan Nhược Tâm sụt sùi: “Tiểu Đồng à… tớ khổ quá. Tớ chỉ muốn đến thăm anh Đông Thần, nhưng lại bị con hồ ly tinh thư ký của anh ấy sỉ nhục, còn xúi giục anh ấy đuổi tớ đi. Tớ không còn mặt mũi nào nữa…”
Hoắc Tiểu Đồng nghe xong liền nổi trận lôi đình. Cô ta vốn dĩ đã nghe mẹ kể sơ qua về “cô thư ký lẳng lơ” kia, nay lại thấy bạn thân mình bị uất ức như vậy, máu nóng dồn lên não.
“Cái gì? Một con thư ký quèn mà dám lộng hành như vậy sao? Anh hai tớ bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi à? Đi! Tớ sẽ đến công ty đòi lại công đạo cho cậu! Tớ không tin trước mặt tớ mà ả ta dám ho he!”
Hai cô gái, một kẻ đầy mưu mô, một kẻ tính tình nóng nảy, hùng hổ bắt taxi đến thẳng tòa nhà Hoắc Viễn. Nhưng họ không ngờ rằng, lệnh cấm của Hoắc Đông Thần là tuyệt đối.
Vừa bước đến cửa, họ đã bị bảo vệ chặn lại.
“Xin lỗi Hoắc tiểu thư, cô Lan, Hoắc tổng có lệnh không tiếp hai vị,” nhân viên lễ tân lạnh lùng thông báo.
“Cô dám cản tôi? Tôi là em gái ruột của anh ấy!” Hoắc Tiểu Đồng hét lên.
“Dù là ai cũng không được. Hoắc tổng nói, nếu Hoắc tiểu thư đến gây rối thì mời về nhà suy ngẫm, còn cô Lan đây… nếu còn xuất hiện sẽ báo cảnh sát tội quấy rối.”
Hoắc Tiểu Đồng tức đến tím mặt, gọi điện cho anh trai nhưng không liên lạc được. Cô ta dậm chân, quay sang Lan Nhược Tâm: “Được lắm, đợi đấy! Anh ấy đi du lịch đúng không? Chúng ta cũng đi! Tớ sẽ cho ả hồ ly tinh kia biết thế nào là lễ độ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận