Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu có một người đàn ông lạ nào đến đây, Tiểu Đào không thể nào không nhìn thấy được……
Ánh mắt cô tập trung lên người Lý Mặc.
Nếu cô nhớ không nhầm thì lúc cô mới xuống dưới hình như đã nghe thấy Tiểu Đào gọi Lý Mặc, còn nhắc tới tầng hai gì đó, cho nên lúc đó cô mới từ trong phòng đi ra, sau đó liền gặp Khương Yển tới nhận hàng.
Nếu là Lý Mặc, quả thật có vẻ rất có khả năng.
Trần Vũ Hàm lại tăng tốc độ phát đoạn video và đang tập trung vào màn hình máy tính, trong lúc chờ để kiểm chứng phỏng đoán trong đầu mình thì đột nhiên nghe thấy có giọng nói truyền đến, hỏi: “Em đang làm gì thế?”
“A!”
Cô đột nhiên căng thẳng, không cẩn thận ấn vào công tắc của dùi điện, nghe thấy tiếng dòng điện nổ lách tách, nhìn thấy Khương Yển lo lắng cô xảy ra chuyện chạy vội tới, đầu óc cô liền trở nên trống rỗng, tay chân luống cuống ném sang một bên, suýt chút nữa thì bị điện giật ở chân.
“Em làm gì thế hả!”
Khương Yển nhìn dùi điện rơi trên mặt đất, cúi người nhặt lên để trên bàn, rõ ràng là rất tức giận.
Vừa rồi anh sợ chết khϊếp đi được, có kiểu đùa như vậy sao! Cô tự giật chết mình thì phải làm sao?
Trần Vũ Hàm sắc mặt trắng bệch, sau khi thở hổn hển hai tiếng liền ôm chặt anh, vùi mặt trong lòng anh, kêu lên yếu ớt: “Làm em sợ chết đi được, Khương Yển! Vừa rồi anh la hét gì chứ, làm em sợ muốn chết!”
Cô hét lên, còn nắm chặt tay đấm vào cánh tay anh, khiến Khương Yển vừa nổi cơn giận, bây giờ lại cảm thấy áy náy.
Anh vừa xuống xe liền thấy cửa nhà mình đã đóng lại trước đó mở toang, bước vào thì thấy cô đang ngồi trước máy tính chăm chú nhìn cái gì đó, cho nên mới tò mò hỏi một câu mà thôi, ai biết cô lại sợ như vậy.
Nắm đấm của cô vẫn chưa dừng lại, đập trên người anh lại không đau không ngứa, khiến anh dứt khoát nắm lấy cổ tay cô, dạy cô dùng lực đập hai cái lên ngực mình, nói: “Đánh như thế này mới đau, dùng sức đánh mạnh vào, anh chờ em hết giận.”
“Anh làm gì thế, thần kinh à!” Trần Vũ Hàm lại đạp anh một cái, nói: “Em bị dọa trên lầu, không phải do anh.”
“Trên lầu?”
Trần Vũ Hàm gật gật đầu, ấn phím tạm dừng, kể lại chuyện vừa rồi mình phát hiện ra cho anh nghe, nhìn sắc mặt anh càng ngày càng đen đi, áp suất thấp tựa như ban đêm trước khi bão tới, lại nói thêm: “Cho nên bây giờ em vẫn đang tìm kiếm manh mối, chỉ nghi ngờ cũng vô dụng, phải lấy ra bằng chứng thực tế nữa đúng không?”
Khương Yển đứng trước mặt cô vẫn không nói gì, thấy cô càng lúc càng căng thẳng, thậm chí có chút sợ hãi, còn sợ hơn cả khi vừa nãy nghi ngờ có người đang trốn trong nhà.
Khương Yển sẽ không cho rằng xảy ra chuyện như vậy là lỗi ở cô chứ?
Trần Vũ Hàm cảm thấy tim mình hơi nhói lên, cô buông bàn tay đang nắm cánh tay Khương Yển ra, nghe anh nói: “Thu dọn đồ đạc đi.”
“Gì cơ?”
“Anh đi lên với em, thu dọn đồ đạc, buổi tối đừng ở đây nữa, hôm nay bắt đầu chuyển sang chỗ anh ở đi, thiệt thòi em ở tạm vài hôm, anh sẽ nhanh chóng tìm một căn hai phòng ngủ, đến lúc đó sẽ để phòng còn lại cho em dùng chụp ảnh.”
“Anh nói cái gì?” Trần Vũ Hàm nghi ngờ mình vừa nghe nhầm, lúc nãy Khương Yển im lặng là đã nghĩ xong mọi chuyện sau này rồi à?
Cô có chút ngạc nhiên lại có chút sợ hãi, vội vàng xua tay nói: “Không sao đâu, trước đây không phải em đã nói sẽ tìm một căn nhà khác trong tiểu khu để chuyển sang sao, chỉ là phải theo kế hoạch trước thời hạn thôi mà, em có thể tự thuê nhà được.”
“Con gái ở một mình nguy hiểm, em không yên tâm thì anh sẽ thuê một căn ba phòng ngủ, chúng ta chia phòng.”
“Không, không, không cần phiền phức như vậy, một căn hai phòng ngủ là đủ rồi.”
Trần Vũ Hàm cảm thấy hình như cô vừa tự đưa mình vào tròng rồi?

Bình luận (0)

Để lại bình luận