Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Linh Lăng đau đến nỗi kêu một tiếng, nồi niêu trên tay thiếu chút nữa ném ra ngoài.

Vu Triều ở ngoài bếp thấy vậy lập tức tắt lửa, sau đó cầm tay Tạ Linh Lăng cẩn thận xem xét, giọng nói tràn đầy lo lắng: “Có nóng không? ”

Tạ Linh Lăng cau mày: “Đau quá…”

Vu Triều lập tức nắm lấy bàn tay bị bỏng của cô đến bồn rửa bát, mở vòi nước, để cho dòng nước lạnh rửa sạch chỗ cô bị bỏng

Trải qua một lần như vậy, Tạ Linh Lăng biết cảm giác bị bỏng như thế nào. Cô được Vu Triều ôm trong tay, cảm giác dòng nước chảy qua mu bàn tay của mình, còn cảm nhận được nỗi lo lắng của Vu Triều: “Đều là anh không tốt, trên tay em chỉ sợ sẽ nổi mụn nước rồi. ”

Trong nhà Vu Triều nhiều nhất là thuốc bỏng, anh kéo Tạ Linh Lăng ngồi trên sô pha, ôm cô cẩn thận bôi thuốc, vừa bôi vừa nhẹ nhàng thổi: “Lạnh lẽo sẽ không cảm thấy đau nữa đúng không? ”

Tạ Linh Lăng ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thấy vẻ mặt đau lòng của anh.

Người đàn ông này yêu cô, khiến cô cảm thấy cả người như được bao bọc trong sự ấm áp.

Vì vậy, cô đến gần hơn rồi hôn một cái trên má anh.

Vu Triều cưng chiều nhìn cô, hỏi: “Tại sao em lại hôn anh? ”

Tạ Linh Lăng trả lời: “Không cho em hôn sao? ”

Vu Triều thuận thế hôn lên môi cô một miếng: “Sao em không hôn thêm vài cái đi.”

Tạ Linh Lăng ngồi trên đùi Vu Triều, nhẹ nhàng nắm lấy cổ áo anh và kéo anh hôn.

“Cẩn thận tay…” Anh nắm lấy cổ tay cô, sợ chỗ bỏng mu bàn tay cô bị cọ rách lần thứ hai.

Tạ Linh Lăng không quan tâm, “Không phải anh muốn em hôn anh nhiều hơn sao? ”

Vu Triều vòng tay qua người Tạ Linh Lăng trong mắt đều là cảm động: “Em thật tốt. ”

Tốt ở đâu chứ?

Tạ Linh Lăng cảm thấy chột dạ.

Đối Vu Triều, dường như bất cứ điều gì cô làm đều tốt.

Cô nấu ăn không tốt nhưng anh vẫn khen ngon. Cô đến chỗ hẹn muộn, anh cũng tự trách bản thân nói là mình suy nghĩ không chu đáo. Vu Triều không hề chê bai tính tình dễ giận dỗi của Tạ Linh Lăng, anh còn đi theo trêu đùa để cô vui trở lại …

Người như Vu Triều sao có thể như vậy chứ.

Anh thực sự nuông chiều cô quá rồi.

Cô sẽ bị làm hư mất.

Không bao lâu sau chỗ tay bị dầu văng lên của Tạ Linh Lăng nổi lên một khối nước lớn.

Nó thật sự rất đau, từng đợt đau đớn, thời khắc nhắc nhở cô đây là bị bỏng

Làn da của Tạ Linh Lăng thật sự rất non nớt, ngày thường bàn tay Vu Triều hơi hơi bóp lên thắt lưng cô một cái sẽ đỏ lên, làm sao có thể chịu được bị bỏng dầu.

Nhưng Tạ Linh Lăng lại một bộ dáng không quan tâm, ngược lại hỏi Vu Triều: “Lúc trước trên tay anh bị bỏng, có phải rất đau hay không? ”

Cảm giác đau đớn vì bỏng không phải nhất thời, nó sẽ tồn tại trong thời gian dài, chỗ bị thương đau như đang bị tra tấn vậy.

Lòng bàn tay Vu Triều hiện giờ lưu lại vết sẹo bị bỏng, mỗi lần Tạ Linh Lăng nắm lấy tay anh cảm giác kết cấu của vết sẹo không khỏi đau lòng. Anh luôn tỏ ra thoải mái nói: ‘’Đây thì tính là gì, anh đây gọi là đại nạn không chết tất có hậu phúc’’.

Nói đến lần đó, trên mặt Vu Triều rất nhanh cô đơn xuống. Tạ Linh Lăng biết lần cứu viện này, có một chàng trai mới chỉ mới mười tám tuổi đã hy sinh.

Vu Triều nói anh và chàng trai kia từng gặp nhau, chỉ nhìn nhau một lần. Anh nhớ mãi nụ cười tỏa nắng của chàng trai ấy. Nhưng chỉ một giờ sau, chàng trai đã hy sinh.

Đây là lần đầu tiên Tạ Linh Lăng nhìn thấy Vu Triều cương quyết như vậy, nước mắt lưng tròng, cổ họng đau rát, thậm chí có chút nghẹn ngào: “Mới mười tám tuổi, cuộc sống của cậu ấy vừa mới bắt đầu mà…”

Tạ Linh Lăng nghe được những chuyện này, cô chỉ là người ngoài cuộc, chuyện không liên quan đến mình, chỉ là một chút cảm xúc.

Nhưng điều Tạ Linh Lăng không biết là, sự việc này đã gây ra bao nhiêu cảm xúc trong lòng Vu Triều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận