Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nụ hôn của Chu Quân Ngôn từng cái lại từng cái rơi xuống nơi vành tai đã ửng đỏ của Cố Nhan.

Cố Nhan được bao bọc bởi hơi thở ấm áp của anh. Cô xoay người, nụ hôn nơi vành tai cũng theo đó mà dừng lại. Cô buồn bã phụng phịu, cố nhịn không ngẩng đầu xem sắc mặt của anh. Cô không thể để anh nhận ra mình vì một nụ hôn này mà ngạc nhiên được, với người sĩ diện như anh thì không chừng sau này cũng không có nữa.

Lúc Cố Nhan nằm trong lòng anh cả buổi không lên tiếng, anh mới phát hiện ra bản thân vẫn luôn cúi đầu hôn cô, vành tai đỏ rực lên bởi những nụ hôn nhẹ nhàng của anh.

Anh nhìn thấy lông mi của Cố Nhan rung nhẹ rồi hai tay cô choàng lên vai mình, không ngẩng đầu cũng không nói chuyện.

48

Chu Quân Ngôn khẽ ho nhẹ, liếc nhìn nồi hầm kế bên nồi cơm điện: “Em cũng biết nấu ăn?”

Cố Nhan bỗng nhiên từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, trong mắt đã không còn vẻ hiu quạnh nữa.

“Anh đói chưa? Chân giò mình mua về vẫn chưa hầm đâu.”

Cô ngoái đầu, nuối tiếc nhìn quả bí trong bồn nước.

Chu Quân Ngôn thấy cô tựa như đã khôi phục lại dáng vẻ hoạt bát thường ngày, biểu cảm trêи mặt cũng thoải mái hơn.

“Tôi không đói.”

Cố Nhan quay đầu lại, ôm lấy anh lần nữa: “Thật ra em cũng không đói, em muốn về phòng.”

Chu Quân Ngôn vòng tay qua eo bế cô về giường, đưa cho cô vài tờ khăn ướt.

Cố Nhan đột nhiên cảm thấy hơi thẹn thùng vì nụ hôn lúc nãy, không nhắc đến việc nhờ anh giúp mình xử lý nữa.

Chu Quân Ngôn im lặng tựa lưng vào cạnh giường, nhớ lại quần áo của hai người họ vẫn còn nằm dưới sàn phòng bếp.

Sau khi lau sạch sẽ đùi mình, cô vươn tay ôm lấy cánh tay của Chu Quân Ngôn. Vừa rồi anh hỏi cô có biết nấu ăn hay không, thật hiếm khi anh hỏi cô những vấn đề như vậy.

Cô vuốt ve tay Chu Quân Ngôn trong vô thức: “Khi qua Mỹ em mới học nấu ăn đấy.”

Chu Quân Ngôn kéo chiếc chăn qua đắp lên người cô và anh.

“Tại sao?”

“Năm đầu tiên ở Mỹ, do phải học bù nên em không thể về nước.” Nói đến đây, cô có chút ngượng ngùng, liếc trộm Chu Quân Ngôn, thấy vẻ mặt anh bình tĩnh như thường thì mới nói tiếp: “Du học sinh Trung Quốc bên đó hầu như đều về nước ăn Tết, trưa hôm giao thừa một mình em đi ăn cơm ở nhà hàng tự chọn kiểu Trung kế bên trường. Có một người bạn cứ nói với em rằng món bánh su kem của nhà hàng đó rất ngon, nên em muốn đi ăn.”

Đến khi Cố Nhan bước vào trong nhà hàng mới phát hiện ra nơi đây thật sự rất náo nhiệt, gần như mỗi bàn đều ngồi kín hết cả, có người Mỹ cũng có người Trung Quốc.

Chủ nhà hàng là một thanh niên người Trung Quốc, cậu nhìn cô rồi ngó ra phía sau cô: “Đi một người?”

Trong chốc lát gương mặt Cố Nhan ửng đỏ, cô nắm lấy dây đeo balo rồi cố tỏ ra thản nhiên gật đầu.

Thật ra giờ nghĩ lại, lúc đó ở nhà hàng chắc chẳng có ai chú ý đến cô đâu, chỉ là trong khoảnh khắc đó cô cảm thấy như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, thậm chí lúc đi bộ cũng thấy không được tự nhiên.

Cô còn tưởng rằng bản thân sẽ rất nhớ món rau cải xào, nhưng cuối cùng lại chỉ tùy ý chọn vài món bỏ vào đĩa rồi tìm một góc khuất ngồi xuống.

Khi đã ổn định chỗ ngồi, cô do dự một lúc mới cầm điện thoại gọi cho Hứa Yên.

Nếu như có thể cùng cô ấy vừa gọi video vừa ăn thì chắc sẽ đỡ ngượng hơn, Cố Nhan nghĩ như vậy.

Giờ Mỹ bị lệch 12 tiếng so với trong nước nên bây giờ bên đó đã gần sang ngày mới rồi, nếu giờ này Hứa Yên vẫn chưa ngủ thì chắc chắn cô ấy đang xem Hài cuối năm.

Cố Nhan ôm hy vọng gọi thử, nhưng rất lâu cũng không ai bắt máy, bỗng có một người phục vụ đi ngang qua cô, Cố Nhan bối rối nói một câu:

“Mình ăn cơm đây, nói sau nhé, tạm biệt.”

Sau khi “cúp máy” xong, cảm giác lúng túng cũng vơi đi phần nào.

Nhưng sau khi ăn được vài miếng, cô nhận ra bản thân mình không đói đến thế, đồ ăn ở tiệm này không ngon gì hết, cũng chẳng có hương vị quê hương mà cô nhung nhớ.

Đây được xem như bữa ăn mà Cố Nhan ăn nhanh nhất trong đời, không đến mười phút, cô đã quẹt thẻ và rời đi.

Cô nắm chặt chiếc áo lông trêи người, bước trêи đường mà lòng có chút tiếc nuối, cô vẫn chưa được nếm thử bánh su kem ở đó.

Về đến nhà, Cố Nhan đóng rèm cửa sổ rồi chui vào chăn đi ngủ. Nửa đêm đói bụng tỉnh dậy, tìm trong tủ lạnh được một gói mỳ Ý cô liền cho lên bếp. Lần đầu tiên nấu ăn, cô mới biết rằng mì Ý phải luộc thật lâu mới chín, bỗng cảm thấy tự mình nấu ăn cũng không khó lắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận